Thời Yên không nghĩ tới Lục Cảnh Nhiên cũng biết nói mấy lời mập mờ như thế, trong ánh mắt mang theo ba phần bỡn cợt bảy phần ngọt ngào nói: “Thì ra anh cũng biết nói, mấy lời này.”
Lục Cảnh Nhiên trầm mặc, nói: “Lời nói thật, con người tôi không nói lời ngon tiếng ngọt.”
Khóa miệng Thời Yên không ức chế được mà cong lên, còn nói mình không biết nói lời ngon tiếng ngọt, sắp ngọt sâu răng rồi nè.
Chỉ lát sau, xe chạy tới nơi ở tạm thời cục cảnh sát chuẩn bị cho Thời Yên. Căn nhà là căn nhà đơn giản, không khác nơi Thời Yên ở là mấy.
Rau dưa thật ra có một ít, trông cũng tương đối tươi, hẳn là hôm nay mới chuẩn bị. Gạo đâu nhỉ?
Thời Yên đang muốn đi tìm gạo thì nghe thấy tiến Lục Cảnh Nhiên truyền tới: “Em đói bụng?”
Thời Yên quay người lại, thấy Lục Cảnh Nhiên không biết khi nào đã gọi điện thoại xong, đang đứng ở cửa phòng bếp nhìn cô.
Thời Yên nói: “Đã 8 giờ.”
Lục Cảnh Nhiên sửng sốt một chút, theo bản năng nhìn đồng hồ trêи tay, kim đồng hồ quả nhiên đã chỉ hướng về phía 8 giờ: “Đã trễ thế này? Xin lỗi, hôm nay thật sự bận quá.”
Thời Yên lắc đầu, nói: “Không sao, tủ lạnh có, rau dưa, em tùy tiện làm chút, gì ăn.”
Lục Cảnh Nhiên xắn cổ tay áo, cũng đi vào trong phòng bếp: “Tôi làm cho.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)