Trải qua trận vừa rồi, Hồ Hải đã không ngăn cản được mình và Lục Cảnh Nhiên đi cùng một chỗ, Thời Yên đánh bạo, trực tiếp kéo Lục Cảnh Nhiên về viện của mình.
Đối cái này Hồ Hải chỉ hứ một tiếng từ trong lỗ mũi, sai huynh đệ thủ hạ đi chuẩn bị tiệc tối chiêu đãi khách nhân.
Thời Yên lôi kéo Lục Cảnh Nhiên trở lại viện, có vài phần vui sướиɠ mà nhìn hắn: “Chàng còn nhớ nơi này không? Năm đó chàng bị trói lên, ta đưa chàng tới nơi này.”
Thời Yên từ nhỏ vẫn luôn ở viện này, sau khi Lục Cảnh Nhiên đi vào, tất nhiên là có vài phần ấn tượng, hắn nhìn về phía cây đại thụ ngoài cửa sổ của Thời Yên, đi đến dưới tán cây.
Ngoài cửa sổ của Thời Yên có một cây lê, mỗi năm đều nở hoa, cùng Thời Yên lớn lên. Lục Cảnh Nhiên nhìn cây lê đã lớn cao hơn hắn, cong khóe miệng thành một nụ cười: “Còn nhớ Lê Hoa viện trong vương phủ không?”
Thời Yên gật gật đầu, nói: “Sao không nhớ chứ, vương gia yêu thích không thôi, cũng không muốn tới phòng ta ngủ.”
Lục Cảnh Nhiên cười một tiếng, nhẹ nhàng cầm lấy cánh hoa lê rơi trêи đỉnh đầu cô: “Kỳ thật ta cũng không yêu thích cây lê lắm, cây lê, cây ly, tựa hồ tượng trưng cho biệt ly. Chỉ là, ta luôn không quên được, năm ấy khi mở mắt, xuyên qua cửa sổ của nàng thấy cây lê này.”
Thời Yên ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn nam nhân đeo mặt nạ trước mặt: “Cho nên, chàng xây Lê Hoa viện, trồng nhiều cây lê là đang nhìn vật nhớ ta sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)