Thời Yên quay đầu, nhìn về phía Bạch Lộ cùng tới đây: “Ngươi nói đại phu đã tới khám chữa qua? Phương thuốc đâu, lấy ra ta nhìn xem.”
Bạch Lộ dẫn Thời Yên tới phòng bếp, nơi đó xác thật có dấu vết thuốc sắc qua, trêи bệ bếp, còn bày non nửa chén thuốc chưa uống, màu đen tuyền, nhìn qua liền rất khó uống.
Thời Yên đi qua, bưng lên ngửi: “Cái này chính là đại phu kê thuốc cho vương gia?”
“Phải.”
“Ồ.” Thời Yên cầm chén đưa qua, nói với Bạch Lộ, “Vậy ngươi cầm chén thuốc uống đi.”
“……” Bạch Lộ không nghĩ tới cô sẽ đưa ra yêu cầu này, kinh ngạc nhìn cô một cái, thực mau lại khôi phục bình tĩnh, “Vương phi, đây là thuốc đại phu kê cho vương gia, nô tỳ lại không sinh bệnh, vì sao phải uống thuốc.”
Thời Yên nhìn nàng ta cười cười: “Sợ hãi như vậy làm cái gì? Khuôn mặt nhỏ trắng hết cả ra rồi.” Cô để sát vào nàng ta, tinh tế mà nhìn kỹ nàng: “Như thế nào, sợ bị độc chết sao?”
Bạch Lộ tự giữ trấn định nói: “Vương phi, xin đừng lấy nô tỳ làm trò cười.”
Thời Yên nói: “Ta không bắt ngươi làm trò cười, ta là thiệt tình bảo ngươi uống thuốc.”
Nói rồi cô cầm chén thuốc đưa đến trước miệng Bạch Lộ, Bạch Lộ sốt ruột, đẩy tay cô ra, hất chén thuốc xuống đất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)