Bát đũa buổi trưa còn bày trêи bàn đã được dọn, Thời Yên nhìn mặt bàn sạch sẽ, hỏi Lục Cảnh Nhiên: “Mấy cái này là ai dọn vậy?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Đương nhiên là anh, bằng không còn có thể là ai?”
Thời Yên cũng biết chỉ có thể là anh, nhưng trong lòng vẫn rất kinh ngạc: “Anh biết làm việc nhà nữa cơ á?”
“Đủ tư cách.”
“Vậy có phải nên khen thưởng anh?”
Thời Yên nhìn anh, khẽ nhướng mày: “Anh muốn phần thưởng gì?”
Lục Cảnh Nhiên nói: “Bức tranh trong phòng em, tặng cho anh đi.”
“Như vậy thôi?” Thời Yên không nhịn được có chút ngoài ý muốn, cô cho rằng Lục Cảnh Nhiên khẳng định sẽ mượn cơ hội này đưa ra một ít yêu cầu không thích hợp với thiếu nhi.
Lục Cảnh Nhiên nghe cô hỏi như vậy, lại nở nụ cười: “Nếu em cảm thấy không đủ, cũng có thể tặng thêm cho anh một nụ hôn.”
“Lần sau đi.” Thời Yên chạy về phòng mình tháo bức tranh xuống, đi ra đưa cho Lục Cảnh Nhiên, “Cầm đi này, bức tranh vốn dĩ tặng cho anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)