Chuyện này sở dĩ khiến Lục Cảnh Nhiên hãy còn kí ức mới mẻ như thế là bởi vì nó cho anh bị đả kϊƈɦ ba lần liên tiếp, một là phi thuyền bị lừa, anh bị bố mẹ răn dạy rất lâu, hai là cái kẹo kia vậy mà cũng là giả, ba…… anh không thể không thừa nhận, anh có thiện cảm với cô bé đó, cho nên mới yên tâm để cô lên phi thuyền, nhưng cô lại lừa gạt anh.
Rất lâu sau chuyện đó Lục Cảnh Nhiên đều không thể tin tưởng con gái, đặc biệt là con gái Trái đất —— đặc biệt là con gái Trái đất xinh đẹp!
Thời Yên cười đủ rồi, rốt cuộc dừng lại, lau nước mắt an ủi anh: “Đừng quá đau lòng, có lẽ cô ấy là vì tốt cho anh, đồ ăn Trái đất có hạn sử dụng rất ngắn, dài nhất cũng khoảng hai ba năm, cái kẹo đó tám phần là quá hạn rồi, ăn là sẽ chết người đấy.”
Lục Cảnh Nhiên: “……”
“Như vậy à.” Thời Yên ngẫm nghĩ, nói, “Phương hướng học tập của em cũng liên quan đến thực vật Trái đất, có thể lấy tư liệu của anh cho em xem chút không?”
“Ừ, ở phòng anh, em đợi xíu anh đi lấy cho em.”
“Cảm ơn anh họ!” Thời Yên vui vẻ đáp, nhìn về phía album ảnh trong tay anh, “Đây là album ảnh của anh?”
“Ừ.” Lục Cảnh Nhiên gật đầu, mở trang đầu tiên, “Tờ giấy gói kẹo chính là kẹp ở chỗ này.”
Thời Yên cười ngước mắt nhìn anh: “Nha, giấy gói kẹo ngược lại bảo quản khá tốt.”
“……” Không hiểu sao Lục Cảnh Nhiên hơi xấu hổ, “Anh chỉ là vì nhớ kỹ sỉ nhục của mình.”
Thời Yên buồn cười, không trêu anh nữa. Cô chỉ bức ảnh đầu tiên, bức ảnh lập tức biến thành một hình ảnh lập thể 3D, hơn nữa tự động phát hình. Hình ảnh cậu bé mặc âu phục, đứng ở trong hoa viên, trêи mặt viết hai chữ không vui.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)