“Bây giờ anh ta còn chưa khôi phục hoàn toàn được bộ dạng lúc trước, nhưng hôm nay anh ta tỉnh lại, còn mạnh mẽ đòi rời viện nghiên cứu.”
Thời Yên nghe thế trong lòng căng thẳng: “Vậy anh ấy đi rồi hả?”
“Cô yên tâm, anh ta muốn đi cũng là đi tìm cô, chúng tôi nói với anh ta hôm nay cô sẽ tới, anh ta mới không rời đi nữa.”
“Vậy tôi đến đó ngay, rất nhanh thôi.”
“Đừng, cô lái xe chú ý an toàn, anh ta biết cô tới thì sẽ không đi đâu.”
“Được.” Thời Yên ngoài miệng đồng ý, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không thể bình tĩnh, hiện tại cô chỉ nghĩ mau chóng nhìn thấy Lục Cảnh Nhiên, dù chỉ sớm hơn một giây.
Cũng may đoạn đường từ nhà cô đến viện nghiên cứu, trong mười năm này cô đi không biết bao nhiêu lần, mỗi một cây cối ven đường cô đều quen thuộc. Lúc lái xe tới viện nghiên cứu, Tiểu Thiệu đã chờ ở bên ngoài, bởi vì muốn lái xe vào rất phiền toái, cho nên Thời Yên vẫn luôn đỗ xe ở bên ngoài.
Khóa kỹ cửa xe, Thời Yên đi giày cao gót chạy như bay tới trước mặt Tiểu Thiệu: “Lục Cảnh Nhiên đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)