Sau khi về đến nhà, Thời Yên nằm trêи sô pha, nhìn trần nhà ngẩn ngơ. Lục Cảnh Nhiên không nói gì, thấy thời gian cũng không sai biệt lắm bèn đi nấu cơm tối.
Thời Yên nằm trêи sô pha không động đậy, sau đó tiếng điện thoại nhắc nhở mới khiến cô ghé mắt. Là tin nhắn của Đông Bình.
Cô với điện thoại, click mở nhìn thoáng qua.
Đông Bình:Mỹ Lệ, cái túi này đẹp không! Mình cảm thấy rất đẹp, nhưng hơn mười nghìn lận!!
Thời Yên nghĩ ngợi, đáp: “Đông Tử à, có cái gì muốn ăn muốn mua thì mau ăn mau mua đi.”
Đông Bình:…………
Đông Bình:Mình cũng không biết nên nói cái gì[ bai bai ]
Thời Mỹ Lệ:Đời người giống như thời gian vèo cái trôi mau, phải tận hưởng niềm vui trước mắt
Đông Bình:……Hôm nay cậu bị kϊƈɦ thích gì vậy
Thời Yên gửi icon thở dài, lại nhìn chằm chằm trần nhà ngẩn ngơ. Đông Tử là bạn tốt nhất của cô ở thành phố A, chẳng lẽ bắt cô trơ mắt nhìn cô ấy chết đi sao?
Đông Bình:Cậu muốn đi du lịch? Sau này cậu không phải vào đoàn hả?
Thời Mỹ Lệ: _(:з” ∠)_
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)