Giọng Thời Yên rất nhẹ nhưng lại rất kiên định. Lục Cảnh Nhiên nhìn ảnh ngược của mình trong mắt cô, mím môi, im lặng một hồi lâu mới mở miệng nói: “Kỳ thật anh từ năm mươi năm sau xuyên về.”
Thời Yên: “……”
Gì?
Lục Cảnh Nhiên nói: “Anh dùng máy du lịch thời gian của viện nghiên cứu.”
Thời Yên nhíu mày như đang nghĩ gì đó, bỗng nhiên, cô nhớ cái ngày Lục Cảnh Nhiên mới tới đã tiêm thuốc cho cô: “Đợi đã, lúc anh tới tiêm cho em thật sự là kháng thể vi-rút Pandora??”
“Ừ.” Lục Cảnh Nhiên gật đầu.
“Nhưng em không tra được tin tức nào liên quan đến loại vi-rút này trêи mạng…… Chẳng lẽ đây là vi-rút năm mươi năm sau?” Nhưng cũng không đúng, vi-rút năm mươi năm sau thì anh đâu cần xuyên về năm mươi năm trước tiêm cho cô chứ?
Lục Cảnh Nhiên nói: “Không phải, đây là vi-rút niên đại này, chẳng qua hiện tại còn chưa bùng nổ quy mô lớn.”
Thời Yên sửng sốt một chút, không hiểu sao tâm trạng có chút khẩn trương: “Vậy khi nào sẽ bùng nổ?”
Lục Cảnh Nhiên lại im lặng một lát mới nói: “Thứ sáu này.”
Cái này ngược lại Thời Yên im lặng, hôm nay đã là thứ hai, cách thứ sáu chỉ còn chưa đến bốn ngày.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)