Lục Cảnh Nhiên sửa lại tóc Thời Yên, thuận tay vén tóc của cô ra sau tai. Lúc lướt qua vành tai cô, Lục Cảnh Nhiên như vô tình sờ vành tai cô.
Đó là điểm mẫn cảm của Thời Yên, Lục Cảnh Nhiên vuốt ve vành tai của cô như thế, Thời Yên khẽ run. Lục Cảnh Nhiên nhướn môi, nói với Thời Yên: “Đi rửa mặt đi, sắp ăn cơm rồi.”
“…… À” Lỗ tai Thời Yên vừa mới bị kϊƈɦ thích, hiện tại đã đỏ lên, cô nhìn Lục Cảnh Nhiên, chạy về phòng ngủ lao vào nhà vệ sinh. Hôm nay người máy này rất khiêu khích! Có phải tối hôm qua anh học thêm cái gì không!
Rửa mặt xong đi ra, Lục Cảnh Nhiên đã nấu xong cháu đặt lên bàn. Liên tục ăn đồ thanh đạm nhiều ngày, Thời Yên cảm thấy sắp không chịu đựng nổi: “Lợi tôi đã hết sưng rồi, có thể không cần ăn cháo.”
“Ừ, vậy cần hẹn trước nha sĩ giúp em không?”
“Không cần cảm ơn.” Thời Yên kiên định từ chối.
Thời Yên suy nghĩ, nói: “Tôi đi với anh, tôi sửa xong bản thảo thảo rồi, tôi cũng muốn đi ra ngoài giải tỏa áp lực!”
“Được.”
Gần tiểu khu có một siêu thị, thường ngày Thời Yên đều mua đồ ở đó. Cùng Lục Cảnh Nhiên ra khỏi nhà, vừa lúc gặp một cô ở tầng trêи mua thức ăn về, thấy Lục Cảnh Nhiên và Thời Yên đi với nhau, cô đó sửng sốt rồi mới mập mờ cười với Thời Yên: “Tiểu Thời hả, thì ra cậu đẹp trai này nhà cháu?”
“A……” Thời Yên nghĩ, rốt cuộc nên giới thiệu anh là bạn trai mình hay là họ hàng ở xa. Cô ấy tự động hiểu tiếng “a” là thừa nhận, nụ cười ẩn ý trêи mặt phong phú hơn: “Lúc trước cô thấy thằng bé mua đồ ăn về còn tưởng là hàng xóm nhà ai mới chuyển đến, đẹp trai thật đó. Không nghĩ tới là bạn trai cháu, rất xứng đôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)