Lục Cảnh Nhiên cũng không định làm gì Lưu Dĩnh, chẳng qua cả thao tác “phóng xạ trọc đầu” có độ khó cao như vậy anh cũng làm được cho nên muốn cho tất cả mọi người nhìn một chút.
Lưu Dĩnh rất cẩn thận, tới bệnh viện vẫn giữ tóc giả và khẩu trang của mình, sợ sẽ rơi xuống. Lục Cảnh Nhiên ngồi ở bệnh viện chờ khiến không ít người vây xem. Một cô y tá đi tới, đỏ mặt nói với Lục Cảnh Nhiên: “Thưa anh, xin hỏi anh là người nhà bệnh nhân ạ?”
Lục Cảnh Nhiên ngước mắt nhìn cô ấy một cái, nói: “Không phải, tôi ở đây chờ người.”
“Là, là thế này, bởi vì anh ngồi đây nên có rất nhiều bệnh nhân tới nhìn anh, chúng tôi sợ sẽ dẫn đến hỗn loạn.” Cô y tá ngượng ngùng nói, “Nếu không anh đến phòng nghỉ của chúng tôi chờ được không?”
Lục Cảnh Nhiên suy nghĩ một chút, móc một cái khẩu trang trong túi quần áo đeo lên mặt: “Như vậy được chưa?”
Chẳng qua tóc giả của Lưu Dĩnh rơi xuống, ánh mắt mọi người đều không tự giác tập trung ở đỉnh đầu cô ta.
Một cậu nhóc chỉ vào cô ta, cười ha ha nói với mẹ cậu: “Mẹ xem cái cô kia kìa, vì sao cô ấy lại không có tóc ạ.”
……
Trong đầu Lưu Dĩnh lặp đi lặp lại ba chữ “không có tóc”.
Cô ta hét lên một tiếng, nhặt tóc giả trêи đất, như chạy trốn chạy vào thang máy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)