Thời Yên ho khan dữ dội, rốt cuộc vẫn ngoan cường nuốt miếng vịt quay trong miệng xuống. Cô đã nói ai sẽ tốt như vậy, mang theo vịt quay tới gặp cô, quả nhiên chỉ có nam chính a ay ay ay.
Trong tay cô cầm nửa cái chân ngỗng ăn dở, cười với Lục Cảnh Nhiên: “Kết bạn cái gì chứ, không bằng trực tiếp yêu đương đi.”
Lục Cảnh Nhiên trầm mặc một lúc, xấu hổ nở nụ cười: “Cô nương thật là hài hước.”
“Ai hài hước với huynh, ta rất nghiêm túc đó.”
Lục Cảnh Nhiên lập tức bị năm người vây kín, trốn đông né tây, tuy rằng lấy võ công của hắn sẽ không bị năm người này bắt được, nhưng trong lòng hắn vẫn rất không cân bằng: “Chờ một chút! Vì sao các ngươi chỉ đánh ta??”
Đại đệ tử Liệt Phong Ổ “hừ” một tiếng: “Ngươi lén lút núp trêи nóc nhà nhà người khác, không đánh ngươi thì đánh ai!”
Lục Cảnh Nhiên chỉ vào phía Thời Yên nói: “Nơi đó không phải còn một người sao, xem cách ăn mặc là người của tổ chức sát thủ, thấy thế nào cũng là cô ấy nguy hiểm hơn!”
Đại đệ tử nhìn thoáng qua phía hắn chỉ, lại quay người “hừ” một tiếng với hắn: “Bọn chuột nhắt ngu ngốc, cho rằng kỹ xảo vụng về này có thể phân tán lực chú ý của chúng ta sao!”
Lục Cảnh Nhiên: “……”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)