Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
" Bà già nó là con trai bà, bà thật sự nhẫn tâm đuổi nó ra khỏi nhà sao? "
" Đuổi, phải đuổi. Con trai tôi thì sao, Lưu Quế Hoa này chưa bao giờ cần một kẻ vô dụng. Phó Bằng, tôi nói cho ông biết. Nếu nó không cút ra khỏi cái nhà này thì tôi sẽ lập tức đoạn tuyệt quan hệ với nó. "
" Bà..bà điên rồi..Có người mẹ nào như bà cơ chứ? Thằng ba cũng vì dân mà lao ra chiến trường, bà không cổ vũ cho nó thì thôi, nó vì bảo vệ đất nước mà trọng thương...bà..bà nhẫn tâm bỏ nó sao? "
" Haha..mấy năm nay mất mùa, lương thực nhà ta cũng chẳng còn dư ra. Bữa đói bữa no, ông thật sự nghĩ tôi sẽ giữ lại một kẻ bị què còn có thể bị câm sao? Phó Bằng đừng trách tôi độc ác, tôi cũng là lo cho gia đình này mà thôi! "
" Bà..Tôi mặc kệ, dù thế nào thì tôi cũng sẽ không đuổi nó đi, cái nhà này không phải có một mình bà làm chủ, chuyện này thì càng không. "
Phó Nghĩa Minh mặt mày ảm đạm, thấy vợ mình đi vào chỉ có thể cố gắng nâng khóe môi gật đầu.
Cổ họng hắn lúc này khô rát, đau đớn như nuốt phải cục đá to chặn ngang họng. Bên tai không ngừng lặp đi lặp lại tiếng cãi cọ của cha mẹ mặc dù tiếng cãi của hai người trên phòng đã ngừng hẳn.
Bùi Mạn lén lút đi vào nhà bếp, lụp xụp một lúc mới lôi ra một niêu cháo trắng ít ỏi bản thân cố gắng lắm mới để dành được cho người chồng hờ của mình. Cô cố gắng vét sạch niêu cháo nhỏ, nhưng dù vét thể nào cũng chỉ có non nửa bán.
Bùi Mạn mím môi đưa cháo về phòng.
Vừa bước vào cô thấy cảnh người đàn ông cao lớn ảm đạm cúi đầu, bàn tay thô ráp cố gắng lay cái chân bị bó chằng chịt không còn cảm giác. Không biết có phải ảo giác của cô hay không mà cảm thấy khóe mắt hắn có chút ươn ướt. Nhìn như một chú gấu bự đáng thương đang cuộn chặt bản thân liếm láp vết thương.
Tim cô có chút đập nhanh, trái tim của người mẹ lập tức trào dâng nhưng lí trí vẫn nói cho cô biết thân phận của hai người. Bùi Mạn chỉ có thể thở dài bưng bát đi đến bên giường đất nhẹ nhàng an ủi.
" Không sao đâu, vết thương này chắc chắn sẽ khỏi thôi. Mình đừng có buồn, nào ăn một chút. "
Vừa nói cô vừa xúc một thìa cháo đưa tới trước mặt người đàn ông. Nói là cháo nhưng chỉ có nước với vài hạt gạo lẻ tẻ, thảm tới lỗi không muốn nhìn thẳng.
Phó Nghĩa Minh ngoan ngoãn há miệng húp từng miếng nhỏ. Nhưng với một người đàn ông to lớn cho dù bị bệnh chén cháo với nước này cũng chỉ như uống nước lọc thay cơm. Đang trong lúc Bùi Mạn đang dạt dào tình yêu thương của mẹ, cô liền không ngại động não tìm cách giúp gấu bự ăn thêm một chút lót dạ.
Nhưng cái nhà này nghèo quá, lật tung nhà cũng chẳng tìm ra cái gì ăn được ngoại trừ mấy bó rau hẹ bắp cải hay vài cây chuối đang độ xanh mơn. Bùi Mạn cũng rất muốn đánh chủ ý vào nhà bếp và cái tủ đựng lương thực của Lưu Quế Hoa nhưng bà ta yêu tiền yêu lương thực như sinh mạng, đối với đứa con bị què còn có thể bị câm như Phó Nghĩa Minh bà ta đã lập tức buông tay, một chút cũng không muốn giúp đỡ.
Hết cách cuối cùng cô cũng chỉ có thể lén mang ra một quả trứng luộc từ trong không gian ra, tách lấy lòng đỏ dằm nhừ rồi đổ nước ấm vào khuấy đều. Nếu ở hiện đại, đây có thể bị coi là thứ hỏng, người ngửi qua cảm giác rợn người, uống thử một hớp liền nôn thốc nôn tháo thì ở nơi đây, ăn được lòng đỏ trứng gà đã là mĩ vị.
" Nào, uống thêm chút nước pha lòng đỏ trứng gà này rồi hãy đi ngủ. Mình yên tâm, dù mình có thế nào thì em vẫn sẽ không rời xa mình đâu. Uống thêm chút, em nghe bác sĩ ở bệnh viện quân nhân nói qua rồi, bồi bổ tốt chắc chắn mình sẽ khỏi lại thôi. "
Ánh mắt người đàn ông xen lẫn mệt mỏi và mờ mịt nhìn vào cốc nước bên trong chứa lòng đỏ trứng gà, một lát liền hướng về phía cô như dò hỏi.
" Ăn đi, là em giữ lại được. " Giữ lại được mới lạ.
Trong lòng Bùi Mạn không khỏi oán thầm, nhớ lại ánh mắt như dao găm của Lưu Quế Hoa khi cô vươn tay muốn chạm vào mấy quả trứng gà cạnh nhà bếp.
Thôi, vẫn là tự thân cô lên kiếm thức ăn nuôi gấu bự đi!! Cái nhà này cô thật sự không trông chờ vào được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
