Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tiếng sôi sùng sục trong nồi vang lên. Khoai tây, nước chua, tinh bột khoai tây và các loại gia vị như ớt quyện vào nhau, tạo ra một sự kết hợp bùng nổ, kích thích vị giác một cách mãnh liệt.
Thang Dương và những người khác không thể rời mắt khỏi chảo: "Em gái, còn bao lâu nữa thì xong?”
"Sắp rồi, đừng vội."
Khi tinh bột khoai tây và nước chua đã thấm đều vào từng lát khoai, Thang Viên rắc hành lá lên trên, hoàn thành món khoai tây xào chua cay.
Cô mỉm cười: "Xong rồi, mọi người mau thử đi."
Thang Dương và những người khác đã chờ không nổi, vội vàng gắp từng miếng khoai tây từ đĩa.
Những lát khoai tây vàng óng ánh, điểm xuyết hành lá xanh mướt và ớt đỏ tươi, trông vô cùng hấp dẫn.
Khi miếng khoai tây vừa chạm vào môi, vị ngọt mềm đặc trưng của nó lập tức tan ra trong miệng. Răng vừa cắn xuống, hương vị chua nhẹ độc đáo và vị cay nồng lập tức xâm chiếm toàn bộ khoang miệng.
Vị bùi bùi của khoai tây hòa quyện hoàn hảo với vị chua cay, tạo nên một bữa tiệc vị giác tinh tế, tựa như một bản giao hưởng kỳ diệu.
Món ăn ngon nhất nằm ở hương vị, và hương vị tuyệt vời nhất lại đến từ sự gia giảm khéo léo. Qua bàn tay điều chỉnh tinh tế của Thang Viên, hương vị của khoai tây được nâng lên một tầm cao mới.
Món khoai tây xào chua cay này có độ chín hoàn hảo, hương vị đậm đà và mùi thơm ngào ngạt. Mỗi miếng khoai đưa vào miệng đều tạo ra một cảm giác bùng nổ: vị chua đánh thức vị giác trước, theo sau là vị cay tê, và cuối cùng là hương thơm nhẹ nhàng lan tỏa, khiến người ta khó lòng dừng đũa, ăn mãi không ngừng.
Thang Dương nhai miếng khoai tây, đồng tử co rút lại vì kinh ngạc.
Anh cảm thấy như mình vừa được ăn nhân sâm, mọi lỗ chân lông trên người đều giãn nở khoan khoái, mỗi một miếng đều mang lại cảm giác thỏa mãn tột đỉnh.
"Đậu má..." Anh không nhịn được mà buột miệng chửi thề: "Sao món khoai tây xào chua cay này lại có thể ngon đến thế?!"
Trương Phượng Hà vừa nhét khoai tây vào miệng vừa tấm tắc: "Nửa đời người của mẹ cũng chưa từng ăn món khoai tây xào chua cay nào ngon như thế này!"
Thang Gia Phúc không nói gì, không phải vì ông không có gì để nói, mà vì ông không có thời gian để nói. Ông chỉ mải miết gắp khoai tây, sợ chậm một giây thôi là sẽ bị người khác giành hết.
Ba người thi nhau gắp lia lịa như súng liên thanh, chưa đầy vài phút, đĩa khoai tây đã sạch bóng.
Trương Phượng Hà nhanh tay giành lấy chiếc đĩa, vét sạch phần nước xốt còn lại vào miệng mình.
Thang Dương và Thang Gia Phúc chậm một nhịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Thấy cảnh này, Thang Viên cười khổ: "Đợi chút, con làm thêm."
"Em gái, làm nhiều vào nhé, một đĩa không bõ dính răng!" Thang Dương không thể chờ thêm được nữa: "Anh đi gọt khoai tây đây!"
"Thực ra có thể còn ngon hơn nữa. Em vừa trở về, cơ thể chưa quen, vẫn chưa luyện lại được một số kỹ năng." Thang Viên vừa nói vừa băm nhỏ ớt.
"Còn có thể ngon hơn nữa á? Giờ đã ngon đến mức này rồi, ngon hơn nữa thì phải đến mức nào?"
Tiểu Bát bay đến, dùng bàn chân gấu mũm mĩm đỡ lấy khuôn mặt tròn xoe của mình: "Ngon đến mức muốn ăn cả đời! Đến kiếp sau, kiếp sau nữa cũng vẫn muốn ăn!"
Thang Viên cười xoa cái đầu tròn vo của Tiểu Bát. Nó cọ cọ vào lòng bàn tay cô, giọng non nớt: “Viên Viên, làm nhiều thêm một chút, tôi cũng muốn ăn!"
"Được thôi."
Tiểu Bát đã hoàn thành nhiệm vụ, sau khi đưa cô trở về, lẽ ra nó phải rời đi. Nhưng nó không muốn, nó nói rằng nó muốn nghỉ ngơi, thế là quyết định sẽ "nghỉ phép" ở thế giới của cô.
Thang Viên đương nhiên rất vui khi nó ở lại. Cô vô cùng biết ơn nó. Nếu không phải vì nó chọn cô làm ký chủ, cô đã không thể quay về trước khi anh trai qua đời, cũng không có cơ hội học được kỹ năng nấu ăn siêu phàm như hiện tại.
Trong căn bếp sáng đèn, trên bàn ăn có một đĩa khoai tây xào chua cay, một đĩa củ cải ngâm, và một đĩa đậu phụ nhự. Bốn người trong gia đình, cùng với Tiểu Bát, quây quần bên bàn ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)