Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cùng Hệ Thống Trở Về Hiện Đại: Tôi Mở Quán Ăn Thang Ký Ở Công Trường Chương 20: Phúc Lợi Của Hàng Xóm

Cài Đặt

Chương 20: Phúc Lợi Của Hàng Xóm

Lần này người mở cửa là Thang Viên. Nghe Tiểu Ưu nói muốn mua ba phần cơm mang về, cô thoáng chút chần chừ.

Cơm hộp đã được anh trai Thang Dương mang hết ra công trường rồi. Ở nhà hiện chỉ còn đúng hai phần, vốn là suất ăn để dành cho bố mẹ. Suy đi tính lại một hồi, Thang Viên quyết định bán hai phần này cho Tiểu Ưu, còn phần của bố mẹ, cô sẽ xuống bếp nấu món khác.

"Chỉ còn lại hai phần thôi."

"Hai phần cũng được ạ."

Thang Viên đưa túi cơm cho Tiểu Ưu, mỉm cười: "Hoan nghênh lần sau lại ghé, nếu thấy ngon thì nhớ ủng hộ thường xuyên nhé."

Tiểu Ưu hỏi: "Cho hỏi nhà chị có giao hàng không?"

Thang Viên đáp rằng tạm thời chưa có người giao, nếu Tiểu Ưu muốn ăn thì có thể qua đây lấy hoặc ghé qua điểm bán ở công trường.

"Được rồi." Tiểu Ưu tiếc nuối gật đầu. Quay sang Triệu Tình Tình, cô nàng tấm tắc: "Bà ở ngay sát vách nhà họ, đúng là tiện lợi thật đấy."

"Ha ha." Triệu Tình Tình thầm cảm thấy may mắn.

Ban đầu, cô từng chê bai căn nhà này cũ kỹ, chẳng mấy mặn mà gì với việc sống ở đây. Chẳng qua mới tốt nghiệp, túi tiền eo hẹp nên đành phải nhắm mắt đưa chân sống tạm.

Nhưng bây giờ, cô lại thấy nơi này cũng không tệ chút nào. Mở cửa đi vài bước là có ngay hàng xóm bán cơm hộp, đồ ăn vừa ngon, vừa rẻ, lại cực kỳ tiện lợi. Đúng là quá tuyệt vời.

Bình thường cô cũng hay gọi đồ ăn ngoài, nhưng cơm hộp nhà hàng xóm ăn đứt mấy quán giao hàng tận nơi kia! Đã thế giá cả lại còn "hạt dẻ" hơn nhiều!

Lần đầu tiên, Triệu Tình Tình cảm thấy hài lòng với căn phòng trọ này đến thế.

Tiễn Tiểu Ưu về xong, Triệu Tình Tình lập tức đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè: [Cơm hộp và mì thạch lạnh ngon nhất trần đời!]

Đính kèm là bức ảnh chụp hộp cơm và bát mì thạch lạnh đầy đặn, màu sắc bắt mắt mà cô đã chụp lúc nãy.

Tiểu Ưu là người đầu tiên thả tim và bình luận: [Siêu ngon! Tui xin lấy danh dự ra làm chứng nhé!]

Bạn bè trên mạng xôn xao:

[Cơm hộp ở đâu thế? Ngon đến mức nào?]

Triệu Tình Tình rep nhiệt tình: [Cơm hộp Thang Ký, là hàng xóm nhà mình đấy, thường bán ở công trường Triều Dương. Siêu siêu ngon, đồng bào không lừa nhau đâu nha!]

Bạn bè: [Thật không? Khi nào có dịp mình cũng phải thử mới được, dạo này ăn đồ ngoài ngán đến tận cổ rồi.]

***

Bên này, Thang Viên đóng cửa lại, ngồi xuống trước quạt máy, khẽ xoa xoa cổ tay đang tê mỏi.

Cô quyết định sẽ thay đổi thực đơn cho ngày mai.

Tiểu Ưu hớn hở chạy ùa vào nhà.

Mẹ Tiểu Ưu đang lúi húi dọn cơm trong bếp, thấy con gái về liền hỏi: "Con đi đâu thế? Đang dọn cơm mà lại chạy biến đi đâu mất."

"Con sang nhà Tình Tình một chút ạ."

"Nhanh rửa tay rồi vào ăn cơm nào."

"Mẹ, con ăn rồi. Con ăn cơm hộp bên ngoài, loại bán ở công trường ấy, vừa rẻ vừa ngon. Con còn mua về hai phần đây, mẹ nếm thử xem."

Mẹ Tiểu Ưu cau mày, giọng không vui: "Cơm hộp công trường? Mẹ đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có ăn mấy thứ lề đường xó chợ ấy, không tươi ngon đâu, lại còn mất vệ sinh nữa."

"Cơm hộp nhà này tươi lắm mẹ ơi, không giống mấy loại thịt ôi rau héo đâu. Bố, mẹ, hai người cứ nếm thử đi mà."

Mẹ Tiểu Ưu xua tay: "Đừng mang lại đây, mẹ không ăn đâu."

Bố Tiểu Ưu cũng hùa theo vợ: "Bố cũng không ăn. Tiểu Ưu này, cơm bụi vỉa hè thì hạn chế ăn thôi con ạ."

"Thật sự ngon lắm mà, bố mẹ cứ thử một miếng thôi." Nói rồi, cô nàng nhanh tay mở nắp hộp cơm ra: "Nè, bố mẹ nhìn xem, cơm hộp này xịn lắm, đồ ăn trông tươi roi rói luôn."

Mẹ Tiểu Ưu liếc mắt nhìn qua. Phải công nhận, hộp cơm trình bày khá bắt mắt.

Bố Tiểu Ưu thì dán mắt vào miếng thịt kho tàu. Ông chưa từng thấy miếng thịt nào có màu vàng nâu óng ả, hấp dẫn đến thế. Lớp mỡ bóng loáng, núng nính như đang ngậm nước, cảm giác như chỉ cần cắn nhẹ là mỡ sẽ tan chảy ra ngay đầu lưỡi.

Cơn thèm ăn trong ông bỗng chốc trỗi dậy.

Thấy bố nhìn chằm chằm vào miếng thịt, Tiểu Ưu nhanh trí gắp một miếng, đưa lên tận miệng ông.

Hương thơm ngào ngạt xộc thẳng vào mũi, bố Tiểu Ưu không kìm được mà há miệng đón lấy.

Thịt kho mềm rục, béo ngậy mà không ngán, gia vị thấm đẫm vào từng thớ thịt, hương vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng. Bố Tiểu Ưu kinh ngạc mở to mắt. Ông nhìn lại hộp cơm, rồi quay sang vợ cảm thán: "Hộp cơm Tiểu Ưu mua được đấy bà ạ, thịt ăn tươi lắm. Bà nếm thử xem?"

"Không đâu." Mẹ Tiểu Ưu vẫn giữ vẻ mặt chán chường. Những năm đi làm trước đây, bà đã phải ăn cơm hộp đến phát ngán, giờ cứ nhìn thấy cơm hộp là phản xạ tự nhiên lại nhớ đến cái mùi dầu mỡ rẻ tiền gây buồn nôn.

"Mẹ, mẹ thử một miếng đi, con đảm bảo mẹ ăn xong sẽ thích mê cho xem. Con chưa từng ăn hộp cơm nào ngon thế này đâu! Nó còn ngon hơn cả đồ ăn ở khách sạn Nguyên Đình nhà mình từng đi ăn đấy."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc