Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi đông lại và được làm mát trong tủ lạnh, Thang Viên lấy thạch đậu ra.
Khối thạch có màu vàng óng, trong veo, mềm mượt và đàn hồi, trông hấp dẫn đến mức khiến người ta chỉ muốn nếm thử ngay lập tức.
Thang Dương không kìm được, dùng ngón tay chọc nhẹ vào miếng thạch. Anh không hiểu sao em gái mình có thể làm ra món thạch đậu vừa trong vừa ngon mắt đến vậy. Quả thật, em gái anh quá tài giỏi.
Để làm nước xốt, Thang Viên không dùng giấm thường mà dùng thứ nước chua màu hồng sóng sánh lấy từ hũ dưa muối.
Nước chua, nước gừng tỏi, bột tiêu, dầu ớt, hành lá và nhiều loại gia vị khác được trộn đều rồi rưới lên thạch, tạo thành món thạch đậu vàng trứ danh.
Người ta nói món thạch này ngon đến mức khiến thực khách cay chảy nước mắt, người ngoài không biết lại tưởng đang có chuyện buồn mà khóc, nên mới có cái tên "thạch đậu vàng buồn".
Thạch đậu vàng buồn là một món ăn vặt kinh điển của Nam Thành. Dù nguyên liệu và cách làm rất đơn giản, đây lại là món ăn được ưa chuộng suốt hàng chục năm qua.
Món ăn tuy dân dã nhưng lại mang hương vị đặc trưng, mát lạnh, chua cay, giúp xua tan cái nóng và đánh thức vị giác của mọi người trong những ngày hè oi ả.
Nhìn bát thạch đậu vàng trong veo, óng ánh, Thang Dương lập tức chộp lấy đũa và ăn thử.
Thạch mềm mướt nhưng không hề bở nát, từng sợi đều dai giòn sần sật. Vị mát lạnh tan dần trong miệng, hòa quyện với vị chua thanh của nước xốt, vị cay nồng của gừng tỏi và ớt, xen lẫn mùi thơm đặc trưng của đậu.
Vị chua, cay, thơm của nước xốt kết hợp với hương thơm thanh mát của đậu khiến món ăn trở nên sảng khoái tột cùng.
Thang Dương vừa ăn vừa tấm tắc khen không ngớt. Bất chợt, anh nảy ra ý tưởng, liền quay ngay một video món thạch đậu rồi đăng lên nhóm bán cơm hộp.
Nhiều công nhân khác cũng nhao nhao lên tiếng: [Bán thạch à? Thạch đậu nhà cậu làm chắc chắn ngon lắm!]
Thang Viên vừa ăn thạch vừa đọc tin nhắn trong nhóm, suy nghĩ một lát rồi nói: "Hay là ngày mai mình làm thêm ít thạch để bán nhỉ?"
Làm thạch đậu cũng khá đơn giản, nếu các chú công nhân muốn ăn thì cô cũng có thể kiếm thêm chút đỉnh.
Thang Dương gật đầu: "Trời nóng thế này, chắc chắn thạch sẽ bán chạy."
Anh lập tức hỏi trong nhóm xem có ai muốn mua thạch không.
Lão Vương và Lão Triệu, vốn đã tin tưởng tuyệt đối vào tay nghề của Thang Viên, là hai người đầu tiên giơ tay: [Tôi muốn một phần!]
Tổng cộng có 18 người đặt trước thạch đậu vàng.
Chưa ai được nếm thử món thạch của Thang Viên mà đã có ngần ấy người đặt trước. Thang Dương cười nói: "Xem ra mọi người tin tưởng tay nghề của em gái anh lắm đấy.”
Buổi tối, sau khi cha mẹ là Trương Phượng Hà và Thang Gia Phúc đi làm về, Thang Dương mang thạch đậu ra cho họ thưởng thức, rồi khoe rằng hôm nay hai anh em đã kiếm được hơn 700 tệ. "Cha, mẹ, với tay nghề của em gái con, chắc chắn công việc kinh doanh sẽ ngày càng phát đạt."
"Giỏi lắm, giỏi lắm." Cả hai ông bà đều cười tít mắt đến không thấy tổ quốc đâu. Vừa ăn thạch, họ vừa cảm thấy bao mệt mỏi sau một ngày làm việc vất vả dường như tan biến.
Tối hôm đó, cả gia đình Thang Viên lại bận rộn chuẩn bị nguyên liệu cho những suất cơm hộp ngày mai.
Bình minh lên, sương sớm tan dần.
Lão Vương đến mua cơm hộp và thạch đậu, lập tức mở hộp thạch ra ăn ngay.
Thạch có màu vàng sáng trong suốt, tỏa ra mùi thơm nức. Vừa ăn một miếng, Lão Vương đã cảm nhận ngay được độ dai giòn, mát lạnh. Từng sợi thạch thấm đẫm nước xốt chua cay, vừa giòn sần sật vừa đậm đà.
Khi cắn, sợi thạch nảy nhẹ trên răng, mang đến cảm giác dai giòn thích thú, đồng thời tỏa ra vị mát lạnh hòa cùng vị chua cay vừa đủ. Sự kết hợp giữa cái mát lạnh của thạch và vị chua cay của nước xốt tạo nên một hương vị tuyệt diệu, cảm giác như đang ngồi trên một tảng băng giữa mùa hè nóng nực để ăn lẩu cay, vừa đã miệng vừa sảng khoái tột cùng.
Trong ngày hè oi bức, được ăn một miếng thạch đậu mát lạnh thế này, cảm giác như cả linh hồn được nâng lên, sung sướng như tiên.
Lão Vương vừa ăn vừa cười toe toét: "Món này không nên gọi là thạch buồn đâu, phải gọi là thạch vui mới đúng!"
"Đúng vậy, đúng vậy!" Lão Triệu cũng ăn ngon đến mức miệng dính đầy nước xốt.
Một người khác đến gần: "Ê, Lão Triệu, thạch đậu này ngon không?”
"Ngon tuyệt!"
"Cho tôi ăn thử một miếng đi."
"Đi mà tự mua ăn. Tôi ăn còn chưa đủ, chia chác gì."
"Bình thường ông đâu có keo kiệt thế này."
"Ông mua ở đâu vậy?"
"Ở đó kìa, Cơm hộp Thang Ký."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)