Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cùng Hệ Thống Trở Về Hiện Đại: Tôi Mở Quán Ăn Thang Ký Ở Công Trường Chương 16: Không Đắt, Chỉ 12 Tệ Thôi

Cài Đặt

Chương 16: Không Đắt, Chỉ 12 Tệ Thôi

Lão Vương gật đầu.

Ông chủ Lý tiếp lời: "Hôm nay có 12 món, món nào cũng ngon cả, vào làm một suất chứ?"

Lão Vương cùng một nhóm công nhân khác đứng dưới mái hiên ven đường, vẻ mặt sốt ruột chờ đợi.

Đúng bốn rưỡi, Thang Dương lái chiếc xe ba bánh xuất hiện đúng giờ.

Lão Vương và Lão Triệu vội vàng chạy tới, xúm vào đòi giúp Thang Dương mở thùng xốp.

Thấy hai người bỗng dưng nhiệt tình lạ thường, Thang Dương có chút ngạc nhiên: "Không cần, không cần đâu, tôi tự làm được."

"Thôi, khách sáo làm gì."

"Đúng đấy, đừng ngại." Lão Triệu vừa nói vừa giúp mở nắp thùng xốp: "Hai phần của tôi, để tôi tự lấy nhé."

Ông chủ Lý thấy Lão Vương và đám công nhân đổ xô đến quầy cơm hộp Thang Ký thì nheo mắt lại quan sát. Hóa ra bọn họ đứng đây nãy giờ chỉ để đợi quán này thôi sao?

Lão ta nhìn chằm chằm vào tấm biển treo trên xe ba bánh: "Cơm hộp Thang Ký."

Những công nhân mua được cơm hộp, có người mang đi, có người thì ngồi lại ăn ngay tại quầy. Những người ngồi lại, ai nấy đều ăn ngon lành, vẻ mặt rạng rỡ hệt như đang thưởng thức sơn hào hải vị.

Cơm gì mà ngon dữ vậy? Ông chủ Lý nhíu mày, lòng đầy hoài nghi.

Phần cơm cuối cùng được bán hết, Thang Dương vui vẻ thu dọn thùng xốp.

Chỉ cần ai đã ăn cơm hộp của quán anh thì chắc chắn sẽ quay lại. Khách quen không chỉ quay lại mua mà còn tự nguyện quảng cáo giúp, vì vậy mấy ngày qua, số lượng cơm bán ra cứ tăng đều, hoàn toàn không lo ế hàng.

Anh vui vẻ lái xe ba bánh, miệng ngân nga vài câu hát. Ánh hoàng hôn vàng ruộm trải dài trên con đường phía trước, tựa như một lớp bơ tan chảy, khiến cả thế giới trở nên rực rỡ và ngọt ngào.

***

Sau khi làm xong công việc lặt vặt, Từ Linh trở về căn phòng trọ của mình. Cô bỏ số tiền kiếm được trong ngày vào con heo đất, đoạn định đi giặt bộ quần áo hôm qua thì phát hiện chúng đã được giặt sạch và phơi khô.

Chắc chắn là cha đã tranh thủ giặt khi từ công trường về lúc trưa. Nghĩ đến đây, Từ Linh thấy xót xa, sống mũi cay cay.

Cô tự nhủ phải học thật giỏi, sau này kiếm thật nhiều tiền mua cho cha một cái máy giặt để ông không còn phải vất vả nữa. Áp lực cuộc sống đè nặng lên vai, nhưng cô hít một hơi thật sâu, lấy sách vở ra và lao vào học.

"Cha về rồi ạ?" Nghe tiếng cha mình, Từ Hữu Khang, bước vào nhà, Từ Linh liền đặt sách xuống.

Gương mặt Từ Hữu Khang thoáng nở một nụ cười nhẹ.

Từ Linh ngạc nhiên. Kể từ sau khi cha bị lừa mất tiền, cô đã không thấy ông cười lâu lắm rồi. Hôm nay có chuyện gì khiến ông vui thế nhỉ?

"Cha..."

"Linh Linh, con ăn gì chưa? Ở công trường có quán cơm hộp ngon lắm, cha mua về cho con một phần này. Vẫn còn nóng đấy, con ăn luôn đi."

Từ Linh quả thực chưa ăn gì. Cô nhận lấy hộp cơm, hơi nóng bốc lên nghi ngút cùng mùi thơm nức mũi khiến cô bất giác hít một hơi thật sâu.

"Oa, cha ơi, thơm quá!"

"Thơm à? Vậy ăn nhanh đi cho nóng."

Vừa đưa một miếng khoai tây xào chua cay vào miệng, Từ Linh bỗng khựng lại. Cô gắp thêm miếng nữa, rồi đột nhiên ho sặc sụa, suýt thì nghẹn.

Là... ngon đến mức nghẹn lời!

"Cha mua cơm hộp ở đâu thế ạ?"

"Cha đã nói rồi mà, ngay ngoài công trường, quán tên là Cơm hộp Thang Ký."

"Có đắt không cha?"

"Không đắt, chỉ 12 tệ thôi."

12 tệ cũng là giá chung của hầu hết các quán cơm hộp ở Nam Thành, gần như không có giá nào thấp hơn.

"Rẻ quá." Từ Linh không thể tin được. Đây là lần đầu tiên cô được ăn một hộp cơm có cả thịt kho lẫn trứng xào ngon đến thế này. Cô chưa bao giờ ăn cơm hộp nào ngon như vậy.

Từ Linh khó mà tin được hộp cơm này chỉ có giá 12 tệ.

Cô nghi ngờ cha đang nói dối mình. Hộp cơm này, có khi nào ông mua từ một nhà hàng sang trọng nào đó không? Cha cô vốn rất tiết kiệm với bản thân, nhưng lại chưa bao giờ tiếc con gái bất cứ thứ gì. Cô biết, chỉ cần cô thích, ông sẵn sàng chi tiền để cô được ăn một bữa thật ngon.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc