Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cùng Hệ Thống Trở Về Hiện Đại: Tôi Mở Quán Ăn Thang Ký Ở Công Trường Chương 14: Chúng Ta Sẽ Cùng Nhau Cố Gắng!

Cài Đặt

Chương 14: Chúng Ta Sẽ Cùng Nhau Cố Gắng!

Khi mặt trời dần lặn, Thang Dương đạp xe ba gác trở về nhà. Trong phòng khách yên ắng, chỉ có tiếng quạt máy kêu vù vù. Thang Viên đang nằm trên chiếu trúc, ôm Tiểu Bát vào lòng.

Thang Dương nhẹ nhàng bước đến. Anh nhìn chiếc quạt điện trước mặt Thang Viên, rồi lại nhìn Tiểu Bát trong tay cô.

Trời nóng thế này mà còn ôm một con vật lông lá dày cộp như vậy, chẳng phải càng thêm nóng sao?

Tiểu Bát chớp đôi mắt đen láy, đối diện với ánh mắt của Thang Dương.

Nó nghiêng đầu, khuôn mặt tròn xoe khẽ lúc lắc.

Cả người nó tròn vo, béo ú, lông hơi xù lên, trông như một cục cơm nắm mũm mĩm.

[Tôi không muốn làm ồn Viên Viên, nên mới dùng ý nghĩ để nói chuyện với anh. Anh cũng đừng nói ra tiếng, cứ nghĩ trong đầu là tôi nghe được rồi!]

Dẹp đi sự kinh ngạc, Thang Dương gật đầu.

Thang Viên tỉnh giấc.

Thang Dương đang ngồi trên chiếu bên cạnh, tay mân mê làm gì đó.

"Anh về rồi à? Cơm hộp bán thế nào rồi?"

"Bán hết sạch, vẫn không đủ bán. Mọi người còn đặt trước sáu mươi phần cho bữa trưa ngày mai nữa."

Mỗi phần cơm hộp giá 12 tệ, lãi được khoảng 4 tệ. Hôm nay bán 70 phần, trừ chi phí, lãi được gần 300 tệ. Lợi nhuận như vậy vẫn còn quá ít, chẳng thấm vào đâu.

Tiểu Bát phồng má, bất mãn: [Viên Viên, cô bán rẻ quá rồi! Rẻ như vậy là đang hạ thấp tay nghề của mình, đúng là lãng phí mà!]

Thang Viên đáp: "Mới bắt đầu thì phải thu hút khách trước đã. Rượu ngon mà nằm trong hẻm sâu thì cũng chẳng ai biết."

Cô véo nhẹ đôi tai tròn của Tiểu Bát, rồi nhìn sang Thang Dương: "Anh, em sẽ cố gắng kiếm tiền, trả hết nợ nần, rồi mở một quán ăn. Anh có muốn làm cùng em không?"

Thang Dương không chút do dự: "Anh sẽ làm cùng em."

Anh không đỗ đại học, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì đi làm shipper được hai năm, chẳng có tương lai gì. Anh biết mình không giỏi giang, không kiếm được nhiều tiền, làm cùng em gái chắc chắn sẽ có triển vọng hơn.

Thang Viên gấp lại tấm chăn mỏng trên chiếu: "Anh, trong bếp còn bánh trứng nướng đấy, anh lấy mà ăn đi."

Thang Dương nhanh chóng chạy đi lấy bánh, ăn đến mức mặt mày rạng rỡ, trông vô cùng ngon lành.

Cô cười: "Bánh nguội rồi, không còn ngon như lúc mới ra lò đâu."

"Nhưng là bánh em làm, dù nguội vẫn ngon lắm." Thang Dương mỉm cười hạnh phúc, đắm chìm trong hương vị giòn thơm của món bánh.

Thang Viên lặng lẽ nhìn anh trai.

Anh trai đang ở ngay trước mặt cô, bằng xương bằng thịt, sống động và tràn đầy sức sống.

Hình ảnh gương mặt xanh xao, lạnh ngắt của anh trong nhà xác chợt hiện về trong đầu. Sống mũi cô chợt cay xè, cổ họng nghẹn lại. Cô lao đến ôm chầm lấy Thang Dương: "Anh..."

"Em gái, sao thế?"

"Em..." Cô ôm chặt lấy anh: "Em sẽ cố gắng kiếm tiền, nhất định sẽ để anh và cha mẹ có một cuộc sống tốt hơn."

Thang Dương vỗ nhẹ lưng cô: "Chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng!"

"Vâng!"

Sáng hôm sau, khi Thang Viên vẫn còn đang ngủ, Thang Dương đã đạp xe ba gác đi chợ mua đồ.

Đến gần trưa, Thang Viên định đi cùng anh để bán cơm, nhưng Thang Dương ngăn lại: "Anh đi một mình được rồi. Ngoài trời nắng gắt, nóng lắm, em ở nhà nghỉ ngơi đi."

Thang Viên nghĩ ngợi, cô cần giữ sức để chuẩn bị cơm cho buổi chiều, nên đồng ý: "Vậy anh cẩn thận nhé, vất vả cho anh rồi."

Thế là, Thang Dương mang theo tám mươi hộp cơm, một mình ung dung đạp xe ba gác đến công trường.

Tại công trường, tiếng máy nghiền đá vang rền, bụi đất bay mịt mù. Chú Từ Hữu Khang đẩy chiếc xe đầy đá vụn đi đổ, xong việc thì ngồi xuống nghỉ ngơi, lau đi lớp bụi dày trên mặt.

Một lúc sau, nước mắt ông lã chã rơi xuống, hòa với bụi bẩn, tạo thành những vệt bùn loang lổ.

Dương Quốc Bình ở bên cạnh thấy Từ Hữu Khang lại khóc, chỉ biết thở dài đầy cảm thông.

Hai tháng trước, Từ Hữu Khang bị một người quen lừa mất 180 ngàn tệ.

Ông là một nông dân chân chất, 180 ngàn tệ đó là số tiền ông vất vả tích góp cả đời. Bị lừa mất tiền, người kia thì bặt vô âm tín, tiền bạc coi như mất trắng.

Suốt hai tháng qua, gần như ngày nào ông cũng khóc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc