Dòng suy nghĩ của Lâm Miểu đang miên man bay xa thì cơn đói cồn cào, đau thắt cả ruột gan đã kéo nàng bừng tỉnh lại. Tầm mắt nàng dừng lại ở chiếc giỏ tre trên tay Đại Nữu. Chợt nhớ lại lúc nãy khi còn nằm trên giường, nàng đã loáng thoáng nghe con bé nói rằng trong nhà chẳng còn gì để ăn nữa.
Nguyên do là vì Lâm Tam Nương đã ốm liệt giường suốt mấy ngày nay, chút lương thực dự trữ ít ỏi trong nhà cũng đã cạn sạch. Mảnh vườn trồng rau thì lại nằm cách nhà một quãng rất xa, với tình trạng hiện tại, nàng chẳng biết mình có lết nổi tới đó hay không. Mà cho dù có cố đi tới nơi đi chăng nữa, thì mảnh vườn ấy dường như cũng chẳng còn gì để lót dạ.
Lâm Miểu thở hắt ra một hơi dài, đành bất lực chấp nhận hiện thực phũ phàng này. Nàng thực sự đã xuyên không rồi. Xuyên vào một gia cảnh nghèo rớt mồng tơi, nhà cửa trống hoác, thậm chí đến một miếng ăn bỏ bụng cũng chẳng đào đâu ra.
Hết cách, Lâm Miểu đành phải lục lọi lại thật kỹ mớ ký ức lộn xộn trong đầu. Một lát sau, rốt cuộc nàng cũng tìm thấy nơi cất giấu tiền của Lâm Tam Nương nằm khuất trong một góc ký ức.
Lâm Miểu liền quay sang dặn dò Đại Nữu đang đứng ngẩn tò te: "Con cứ ở yên trong nhà nhé."
Nói xong, nàng xoay người bước trở lại vào phòng. Nương theo ký ức của nguyên chủ, nàng tiến thẳng về phía chiếc giường ghép bằng ván gỗ ọp ẹp. Vừa đến mép giường, nàng ngồi xổm xuống, luồn tay vào phía sau lưng giường sờ soạng. Mò mẫm một hồi, cuối cùng nàng cũng lôi ra được ba đồng xu bằng đồng được nhét kỹ ở khe hở giữa ván giường và thanh gỗ ngang.
Nếu nàng nhớ không lầm, Lâm Tam Nương còn giấu thêm ba văn tiền trên xà ngang của nhà xí, và ba văn nữa ở góc bếp. Cộng với ba văn đang cầm trên tay, tổng cộng nàng ta đã lén giấu được chín văn tiền. Số tiền này có được là nhờ những lúc gã chồng cờ bạc của nàng ta thắng bạc, thỉnh thoảng ném cho chút tiền sinh hoạt. Mỗi lần như thế, Lâm Tam Nương lại lén bớt xén một văn tiền giấu đi, lâu dần mới tích cóp được chừng này.
Bây giờ nhà đã đứt bữa, đành phải mang hết số tiền mọn này ra để mua đồ ăn cứu đói thôi.
Nắm chặt ba đồng xu trong tay, Lâm Miểu bước ra ngoài sân. Ba đứa trẻ lúc này vẫn ngoan ngoãn đứng yên ở chỗ cũ. Nàng đưa tay về phía Đại Nữu, bảo: "Đưa giỏ đây cho ta."
Dù chẳng hiểu mẹ định làm gì, nhưng Đại Nữu vẫn ngoan ngoãn đưa chiếc giỏ tre qua. Lâm Miểu cầm lấy chiếc giỏ, dứt khoát quay lưng bước ra khỏi cổng viện.
Thấy vậy, Đại Nữu liền vội vã cất tiếng hỏi: "A nương, người định đi đâu thế?"
Lúc này, Lâm Miểu chẳng còn tâm trí đâu mà thưởng thức phong cảnh thiên nhiên hoang sơ, tươi đẹp xung quanh nữa. Nàng rảo bước, men theo ký ức tìm đến nhà một người chị dâu họ vốn có quan hệ khá tốt với nguyên chủ.
Nơi nàng đang sống là một ngôi làng trên núi thuộc vùng Lĩnh Nam. Cả làng có hơn năm mươi hộ gia đình với chừng ba trăm nhân khẩu. Chiếu theo tiêu chuẩn thời cổ đại, quy mô như vậy đã được coi là một ngôi làng lớn rồi. Hơn năm mươi hộ dân này sống quần tụ tại một khu vực bằng phẳng trên núi, nhà nọ cách nhà kia chừng nửa dặm đường, nằm rải rác đan xen nhau.
Cứ thế đi theo trí nhớ chừng nửa khắc đồng hồ, cuối cùng nàng cũng dừng chân trước cổng một hộ nông dân.
Trên đường đi, Lâm Miểu đã kịp xâu chuỗi lại mớ ký ức lộn xộn, đồng thời phân tích sơ qua về tính cách của Lâm Tam Nương. Tóm lại là rụt rè, nhu nhược, đến nói chuyện cũng chẳng dám cất cao giọng, và hoàn toàn mờ nhạt, không có chút tiếng nói nào trong nhà chồng.
Bản thân nàng chỉ mới chân ướt chân ráo tới đây, dẫu có được ký ức của nguyên chủ đi chăng nữa thì vẫn chưa thể nắm rõ được những quy tắc sinh tồn của thời đại này. Do đó, cách tốt nhất bây giờ là phải án binh bất động, tạm thời cứ diễn theo đúng tính cách của nguyên chủ để thích nghi trước đã, mọi chuyện sau này tùy cơ ứng biến tính tiếp.
Lâm Miểu đưa mắt ngó quanh sân một vòng, không thấy bóng dáng ai. Tuy nhiên, từ trong nhà dường như có tiếng động vọng ra. Thấy vậy, nàng bèn cất tiếng gọi vọng vào: "Hoàng tẩu tử ơi, tẩu có nhà không?"
Người bên trong nghe thấy tiếng gọi, liền vội vàng cất giọng đáp lời: "Có đây!"
Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ trạc ba mươi tuổi, dáng người đẫy đà từ trong nhà bước ra.
Thấy người đến là nàng, trên mặt Hoàng tẩu thoáng vẻ ngạc nhiên, rồi mới cất tiếng hỏi: "Tam Nương, có chuyện gì vậy?"
Lâm Miểu cố bắt chước cái tính rụt rè, nhút nhát của Lâm Tam Nương, đôi môi mấp máy mấy bận rồi mới dám lí nhí hỏi: "Muội... muội có thể mua của tẩu chút đồ ăn được không?"
Hoàng tẩu nghe vậy thì lại sững người ra.
Mua ư? Chắc chắn không phải là "mượn" đấy chứ?
Nhìn nét mặt của Hoàng tẩu, Lâm Miểu thừa hiểu lý do tại sao tẩu ấy lại kinh ngạc đến thế. Bởi lẽ từ trước đến nay, Lâm Tam Nương toàn đến đây để vay mượn.
Hoàng tẩu tuy mềm lòng, nhưng cũng sợ nàng không có khả năng trả nợ, nên mỗi lần chỉ dám cho mượn mấy củ khoai môn còi cọc. Bù lại, hai con gà mái nhà Lâm Tam Nương thỉnh thoảng đẻ được quả trứng nào, nàng cũng mang sang gán nợ. Thấy nàng có vay có trả, Hoàng tẩu mới tiếp tục cho mượn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)