Năm mươi hộ dân sống tập trung tại một khu vực trong núi, mỗi nhà cách nhau khoảng nửa dặm.
Đi bộ theo ký ức chừng nửa khắc, nàng dừng chân trước một căn nhà kiểu nhà nông.
Trên đường đi, Lâm Miểu đã sắp xếp lại ký ức và phân tích sơ qua về tính cách của Lâm Tam Nương: nhút nhát, nhu nhược, nói chuyện cũng không dám lớn tiếng, là một người mờ nhạt trong mắt mọi người xung quanh.
Nàng mới đến đây, tuy có ký ức nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ thời đại này, vì vậy tốt nhất nên quan sát kỹ cái đã. Tạm thời cứ dựa theo tính cách của nguyên thân để thích nghi hoàn cảnh, sau này có gì thì lại tính tiếp.
Lâm Miểu nhìn quanh sân viện một lượt, nhưng không thấy ai cả. Trong nhà dường như có tiếng động, nàng cất tiếng gọi: "Hoàng tẩu tử có nhà không ạ?"
Người trong nhà nghe thấy tiếng kêu liền đáp lại một tiếng "Ai đấy".
Một lát sau, một nữ tử khoảng ba mươi tuổi, dáng người đầy đặn từ trong nhà bước ra.
Hoàng tẩu tử thấy người đến tìm mình là nàng, vẻ mặt thoáng chút kinh ngạc rồi mới hỏi: "Tam Nương đó hả, có chuyện gì vậy?"
Lâm Miểu bắt chước tính cách rụt rè của Lâm Tam Nương, mấp máy môi mấy lần rồi mới lí nhí hỏi: "Ta... Ta có thể mua chút đồ ăn của tẩu được không?"
Thỉnh thoảng hai con gà mái nhà Lâm Tam Nương đẻ trứng, Lâm Tam Nương cũng sẽ mang sang trả cho Hoàng tẩu tử, nhờ có vay có trả nên Hoàng tẩu tử mới tiếp tục giúp đỡ nàng ấy đến giờ.
Lâm Miểu xòe ba văn tiền ra, nói: "Tẩu có thể bán cho ta ít đậu nành và khoai sọ được không?"
Ánh mắt Hoàng tẩu tử rơi vào ba văn tiền trong lòng bàn tay nàng. Hiếm khi thấy Lâm thị có tiền trong tay, vẻ mặt tẩu ấy càng thêm kinh ngạc. Sau đó, Hoàng tẩu tử mới nói: "Muội vào đây đợi một lát đã." Nói xong liền quay người đi vào nhà luôn.
Lâm Miểu bước qua cổng viện rồi đứng chờ ngoài sân.
Lát sau, Hoàng tẩu tử bưng hai chiếc bát đi ra. Nửa bát đậu nành và một bát khoai sọ, kích cỡ của khoai sọ chỉ nhỉnh hơn quả trứng gà một chút.
Hoàng tẩu tử đi đến trước mặt nàng: "Đừng có chê ít nhé, bên ngoài đậu nành phải ba văn một cân đấy, ta cho muội nửa bát này và thêm một bát khoai sọ nữa."
Lâm Miểu vội vàng lắc đầu: "Không chê, không chê đâu ạ."
Hoàng tẩu tử đổ khoai sọ và đậu nành vào trong cái giỏ của nàng.
Lâm Miểu đưa ba văn tiền cho Hoàng tẩu tử, nói: "Cảm ơn tẩu."
Hoàng tẩu tử nhận lấy tiền, liếc nhìn khuôn mặt không chút màu máu của nàng rồi hỏi: "Trượng phu của muội có biết muội có tiền không đấy?"
Lâm Miểu lắc đầu: "Là ta lén giấu đi."
Hoàng tẩu tử thở dài: "Làm vậy là đúng rồi, phải biết lo cho bản thân và mấy đứa nhỏ một chút, đừng có chuyện gì cũng thuận theo trượng phu nhà muội."
Lâm Miểu gục đầu xuống, bắt chước dáng vẻ bứt rứt của nguyên thân, nhỏ giọng nói: "Không thuận theo, hắn sẽ động tay động chân..."
Đúng là gã sẽ ra tay đánh thật, trượng phu của nguyên thân mỗi khi không có tiền để bài bạc thì tính tình sẽ cực kỳ nóng nảy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)