Không có gì quan trọng hơn việc được sống cả.
Dù theo ký ức của nguyên thân, những ngày tháng sắp tới sẽ vô cùng gian khổ, phải đối mặt với gia cảnh bần hàn, tên trượng phu vũ phu ham cờ bạc và ba đứa nhỏ cần nuôi lớn...
Chưa kịp an ủi xong bản thân, Lâm Miểu lại chán nản nhắm mắt lại. Đúng là một khởi đầu xuyên không quá thê thảm. Cuộc đời mới này sao mà khiến con người ta tuyệt vọng quá.
Đại Nữu tám tuổi khẽ kéo kéo vạt áo nương mình, giọng đầy lo lắng: "Nương, người thấy thế nào rồi?"
Lâm Miểu không đáp lại.
Một lúc lâu sau, chất giọng trẻ con lại vang lên, lần này mang theo sự rụt rè: "Nương... Trong nhà không còn gì ăn nữa rồi."
Thấy nương không để ý đến mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đại Nữu tràn đầy thất vọng, lẳng lặng dắt hai em ra khỏi phòng.
Ra đến ngoài sân, Đại Nữu dắt hai em đến bên lu nước, múc một gáo nước đưa cho muội muội nhỏ tuổi nhất, khẽ dỗ dành: "Uống nước vào là không đói nữa đâu."
Gáo nước đưa đến bên miệng, ánh mắt tam muội như chết lặng, đờ đẫn đón lấy. Đại Nữu lần lượt cho hai em uống nước, rồi tự mình múc nửa gáo, "ừng ực" nuốt xuống.
Đại Nữu nhìn vào trong nhà, thở dài một tiếng rồi nói với hai muội muội: "Nương đổ bệnh rồi, chúng ta đừng làm phiền nương. Để ta đi ra vườn rau tìm cái gì đó ăn được, các muội ở nhà trông nhà nhé."
Cô bé xách giỏ định ra cửa thì thấy nương mình – người vốn đang nằm trong phòng đã bước ra ngoài.
Nàng đứng thẫn thờ trước cửa chính, nhìn quanh quất với vẻ mặt bàng hoàng.
Lâm Miểu nhìn những dãy núi xanh mướt, trập trùng phía xa rồi chấp nhận một sự thật là mình đã xuyên đến một vùng thâm sơn cùng cốc nghèo nàn rồi.
Sau vài phút thẫn thờ, nàng quan sát một lượt môi trường xung quanh.
Một mảnh sân nhỏ hẹp, tường bao quanh xây bằng đá cao bằng đầu người.
Trong sân có một chuồng gà, bên trong chuồng nhốt hai con gà mái già gầy trơ xương. Góc phía đông là sào phơi đồ, trên đó treo mấy bộ quần áo cũ đầy mảnh vá.
Một đầu sào phơi gác lên tường, một đầu gác lên mái của một gian nhà thấp bé – cũng chính là gian nhà bếp. Ngoài ra, chỉ còn một gian chính và một gian buồng ngủ, đó là toàn bộ bố cục của ngôi nhà này.
Cả một nhà lớn nhỏ đều chen chúc trong một gian phòng duy nhất.
Lâm Miểu quan sát ba đứa nhỏ xanh xao gầy gò trước mặt, trông chúng đều nhỏ hơn so với tuổi thật.
Trong ký ức của nguyên thân Lâm Tam Nương, cả ba người con của nàng ấy đều là con gái. Vốn dĩ còn có một đứa con nữa sau khi nàng ấy sinh Đại Nữu, nhưng vì làm lụng quá sức nên không giữ được.
Chính vì sinh liên tiếp ba đứa con gái nên Lâm Tam Nương đã phải chịu không biết bao nhiêu sự khinh khi, coi thường của những người trong gia đình.
Trong ký ức, nguyên thân cũng là một nữ tử bị tư tưởng phong kiến độc hại ăn mòn, mang nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ, đối xử với ba đứa nhỏ cũng chẳng ra làm sao cả.
Tuy không đánh chửi chúng, nhưng ngày nào cũng than thân trách phận trước mặt chúng, than trách tại sao chúng lại không phải là con trai.
Cứ nhìn cái tên là biết gia đình này coi nhẹ ba đứa nhỏ đến mức nào: Đại Nữu, Nhị Nữu, Tam Nữu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)