Lâm Miểu nghe ngóng một hồi lâu vẫn không thấy có động tĩnh gì. Thôi thì cứ quay lại giường nằm chờ chết tiếp vậy.
Nàng không biết mình đã nằm bao lâu, chỉ cảm thấy đêm đã về khuya, đầu óc bắt đầu mơ màng vì buồn ngủ.
Cửa phòng mở ra rồi lại khép lại, nàng không nghe thấy tiếng bước chân, nhưng chỉ một lát sau, chiếc giường hơi rung rung. Một sức nặng đè lên, tấm ván giường dường như còn lún xuống một chút.
Hơi thở của Lâm Miểu gần như đình trệ. Người đàn ông kia không hề chạm vào nàng, nhưng sự hiện diện của hắn vẫn mạnh mẽ đến mức đáng sợ.
Thời gian chậm chạp trôi qua, nàng biết rõ chỉ mới một lát thôi, nhưng lại cảm thấy như đã qua cả thế kỷ.
Hắn vừa nằm xuống chưa bao lâu, dù chưa có sự tiếp xúc thân thể nào, nhưng nàng vẫn cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ phía hắn.
Nhiệt độ vốn đang dễ chịu của nửa khắc trước bỗng chốc trở nên ngột ngạt lạ thường.
Lâm Miểu nín thở một hồi lâu, đến mức sắp nghẹt thở đến nơi thì mới vội vàng hé miệng hít lấy hít để.
Tiếng thở ấy cũng lọt vào tai người nằm bên cạnh. Trong bóng tối, hắn khẽ nhướng mày rồi lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Lâu sau, cơ thể căng cứng của Lâm Miểu đã mỏi đến mức sắp chuột rút. Khi đã đến cực hạn, nàng chỉ có thể lặng lẽ trở mình, quay mặt vào tường.
Cũng không biết người đàn ông nằm trên cùng một chiếc giường với nàng đã ngủ chưa mà lại chẳng hề có lấy một tiếng động nào. Đừng nói là tiếng ngáy, ngay cả tiếng thở cũng gần như không nghe thấy.
Mà nàng lúc này cứ như vừa uống phải một ly trà sữa pha trà đặc, mắt thì buồn ngủ ríu lại mà não bộ thì tỉnh táo vô cùng.
Lâm Miểu cứ duy trì trạng thái đó cho đến khi tiếng gà gáy vang lên.
Thức trắng một đêm, đầu nàng đau như búa bổ.
May mắn thay, khi tiếng gà vừa dứt, người nằm suốt một đêm không động đậy ở rìa giường cuối cùng cũng cựa mình.
Diệp Ngũ Lang dậy rồi!
Nhận thức được điều đó, Lâm Miểu cảm thấy toàn thân từ trong ra ngoài đều nhẹ nhõm hẳn đi.
Tiếng cửa phòng "kẽo kẹt" quen thuộc vang lên rồi khép lại, lúc này nàng mới cảm thấy mình có thể hô hấp lại bình thường.
Định bụng sẽ ngủ bù một lát, nhưng vì thức đêm quá đà nên thần kinh nàng trở nên hưng phấn, trằn trọc mãi cũng không ngủ được. Cứ thế nằm đợi cho đến khi trời tờ mờ sáng.
Mấy đứa nhỏ cũng đã tỉnh giấc. Lâm Miểu nằm không được mà ngủ cũng không xong, cả người đau nhức nên cũng đành ngồi dậy.
Nàng sửa sang lại quần áo, lấy chiếc lược mà nguyên chủ giấu dưới gối ra chải đầu.
Mái tóc này thực sự quá tệ, khô vàng xơ xác, lại còn chẻ ngọn, chải chẳng mượt chút nào. Cứ sơ ý là lại thắt nút, kéo đau cả da đầu.
Nàng từ bỏ ý định chải cho thật mượt, chỉ chải qua loa vài cái, rồi dùng kỹ thuật hiện đại quấn tóc quanh cây trâm gỗ vài vòng, sau đó dùng thêm một cây trâm nữa để cố định. Có lẽ vì tóc quá khô cứng nên dù nàng có lắc đầu mạnh mấy cái, búi tóc vẫn nằm im lìm, không hề lỏng lẻo.
Nương theo ánh sáng yếu ớt, nàng liếc nhìn tóc tai của mấy đứa nhỏ. Trừ Đại Nữu tóc hơi dày một chút, tóc của hai đứa em đều thưa thớt và khô xơ như rơm rạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

