“Sở Hạ, anh buông tay ra trước đã.” Lương Thi Vận căng da đầu lên tiếng.
“Hóa ra chị ở phòng này à...” Chàng trai trẻ nhìn thấy cô, cũng lên tiếng.
Hai giọng nói gần như vang lên cùng lúc, Sở Hạ nhìn Lương Thi Vận rồi lại nhìn chàng trai trẻ, hồi lâu sau, bàn tay đang đè chàng trai trẻ mới buông ra.
“Cậu về trước đi.” Lương Thi Vận nói với chàng trai trẻ.
Bị làm ầm ĩ một trận thế này, chàng trai trẻ đã sớm mất hết hứng thú, trừng mắt nhìn Sở Hạ một cái: “Đã bảo là anh lo chuyện bao đồng rồi mà.”
Lúc này mới cúi người nhặt giấy tờ tùy thân trên mặt đất lên, bỏ đi.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Sở Hạ đợi chàng trai trẻ đi khuất, mới hỏi.
“Hiểu lầm thôi... Cậu ta là một người bạn của em.” Lương Thi Vận có chút gượng gạo.
“Bạn em?” Sở Hạ rõ ràng không tin, “Bạn em tên gì?”
“...” Lương Thi Vận.
Tình một đêm mà thôi, cô đến cả phương thức liên lạc còn không muốn cho, thì sao có thể trao đổi tên thật với đối phương được chứ?
Nhưng lúc nãy chứng minh thư của đối phương đã rơi xuống đất... Cô mà bịa bừa một cái tên, e là không lừa được Sở Hạ.
“Ờ... Mới quen thôi.” Lương Thi Vận đành phải nói, rồi chuyển chủ đề, “Cái đó, em thấy tay anh hình như bị trầy xước rồi, trong phòng em có cồn, hay là để em xử lý giúp anh nhé.”
Sở Hạ hồ nghi nhìn cô, cuối cùng vẫn theo cô vào phòng.
Cùng một tầng, phòng của Lương Thi Vận và phòng của anh về bố cục, trang trí đều gần như giống nhau. Nhưng có lẽ vì cô thỉnh thoảng lại đến, nên trong phòng cô có thêm một số thứ không thuộc về tiện nghi của khách sạn, ví dụ như ghế lười, ví dụ như tủ sách, lại ví dụ như rượu vang và nến thơm trên bàn trà...
Sở Hạ nhíu mày, đi đến ghế sô pha ngồi xuống.
Đó là vết thương do lúc nãy giằng co với chàng trai trẻ, tay anh quẹt vào giấy dán tường nhám mà xước ra. Đổi lại là ngày thường, anh còn lười xử lý, cũng chỉ có Lương Thi Vận mới cẩn thận như vậy.
“Em thường xuyên làm thế này à?” Cồn i-ốt lạnh buốt bôi lên da, mang đến cơn đau rát nhẹ, Sở Hạ hỏi.
“?” Lương Thi Vận không hiểu lắm ý của anh.
“Cho người mới quen số phòng ấy?” Sở Hạ lại bổ sung thêm một câu.
Cùng là người trưởng thành, khi Lương Thi Vận nói “mới quen”, anh cơ bản đã đoán ra rồi, lại kết hợp với những thứ trên bàn trà của Lương Thi Vận, và hộp bao cao su rơi ra từ túi chàng trai trẻ lúc nãy, anh còn gì mà không hiểu nữa chứ?
Sở Hạ nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào mắt Lương Thi Vận.
Lương Thi Vận chạm phải ánh mắt thấu hiểu và khẳng định của anh, động tác khựng lại.
Người trưởng thành mà, ai mà chẳng có nhu cầu kia chứ?
Về chuyện này, Lương Thi Vận không cảm thấy xấu hổ, nhưng thảo luận vấn đề này với người yêu cũ, thực sự có chút quá... mờ ám.
Nói thế nào nhỉ, cô cảm thấy anh đối với cô vẫn có sức hút mãnh liệt, đặc biệt là sau khi nhìn thấy nửa thân trên trần trụi của anh ở hồ nước nóng...
“Cũng không tính là thường xuyên,” Lương Thi Vận khẽ ho, “Thỉnh thoảng thôi, thấy hợp nhãn mới cho.”
Cô nói xong, không được tự nhiên mà dời mắt đi, không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Sở Hạ lại nắm lấy tay cô.
Người có suy nghĩ không trong sáng, không chỉ có một mình cô.
Ống tay áo ngủ dài của cô sượt qua chân anh, đầu ngón tay hơi lạnh đặt trên cánh tay anh, mùi nước hoa hòa quyện với mùi sữa tắm trên người cô vương vấn quanh chóp mũi anh.
Cô giống như một quả dâu tây chín mọng, toát lên vẻ đẹp khó nói thành lời.
“Tiêu chuẩn hợp nhãn của em là gì?” Sở Hạ hỏi Lương Thi Vận.
Bàn tay anh nóng rực, ánh mắt nhìn cô cũng nóng rực.
Lương Thi Vận nhìn yết hầu của anh chuyển động theo giọng nói gợi cảm, chợt không kìm nén được mà nuốt nước bọt một cái.
Sở Hạ thu hết hành động của cô vào mắt, bàn tay đang nắm lấy tay cô đột ngột siết chặt, cúi người hôn xuống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)