Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Thì đúng là vậy. Nhưng mà thuốc Ngô Ngữ chế ra phẩm cấp quá thấp. Sau khi uống vào vẫn sẽ có nguy hiểm, mà Bát hoàng tử thì rất hiển nhiên muốn an toàn đến hết mức có thể!”
“Được! Vậy thì bảy ngày sau, ta có thể luyện chế thuốc này. Nhưng ta có một điều kiện, đó chính là hắn cần phải phải hủy bỏ hôn ước với Thủy Thiên Nguyệt của Tướng phủ, đồng thời hắn nhất định phải cưới Lý Tĩnh của phủ Lý thượng thư làm chính phi.” Khóe môi của Thủy Thiên Nguyệt nhếch lên thành một nụ cười trào phúng.
“Ha ha, chiêu này của muội muội thật không tệ. Như vậy ánh mắt của mọi người sẽ chỉ đổ vào Lý phủ thôi.” Yến Bích Thủy cười đến run cả người. Sau đó bàn tay ngọc ngà của nàng khẽ vẩy một cái, lập tức ba phần dược liệu được sắp xếp ngay ngắn liền xuất hiện trên mặt bàn.
“Nguyệt muội muội, đây là ba phần dược liệu cho Phá Tấn Đan, ta đã chuẩn bị giúp muội rồi. Đúng rồi, muội muội, ta còn thay muội đưa thêm một yêu cầu cho Bát hoàng tử.” Thấy nét mặt của Thủy Thiên Nguyệt không có vẻ gì là khó chịu, Yến Bích Thủy mới hạ thấp giọng nói: “Bên cạnh Bát hoàng tử có một con Hỏa linh do mẫu thân ngài để lại. Ta đã yêu cầu ngài ấy dùng thứ đó làm thù lao!”
“Hỏa linh!” Thủy Thiên Nguyệt thật không thể ngờ được một tên bình hoa như Bát hoàng tử lại có thứ tốt như vậy.
“Chỉ là ngài ấy nói rằng: muốn lấy Hỏa linh cũng không phải là không được. Nhưng cần phải luyện thêm một loại đan dược là Phá Tử Đan!”
“Bích Thủy tỷ tỷ đã nói như vậy thì ắt hẳn cũng đã giúp ta chuẩn bị dược liệu luyện chế Phá Tử Đan, cứ lấy cả ra đây luôn đi.” Nét mặt của Thủy Thiên Nguyệt vẫn bình thản không chút biến đổi. Chỉ có trong lòng nàng biết rõ là mình thật sự muốn có được Hỏa linh. Vật này đối với đan sư mà nói là bảo vật vô giá, đừng nói là một viên Phá Tử Đan, cho dù là ba viên Phá Tử Đan, nàng cũng sẽ đồng ý.
“Ha ha, muội muội quả nhiên thông minh!” Yến Bích Thủy mỉm cười. Ba phần dược liệu của Phá Tử Đan cũng đồng thời được đặt lên bàn.
“Nhưng mà ta sẽ không gặp Bát hoàng tử. Tỷ nói hắn đưa thù lao qua đây trước, bảy ngày sau ta sẽ đưa thuốc đến.” Thủy Thiên Nguyệt nói xong bèn thu lấy những dược liệu ở trên bàn rồi đứng dậy.
“Thủy Thiên Nguyệt tiếp chỉ!”
Nghe thanh âm sắc nhọn của thái giám, Thủy Thiên Nguyệt nhíu mày, giọng điệu này còn khó nghe hơn cả tiếng gà trống gáy. Hơn nữa, đạo thánh chỉ này ban xuống cũng không đúng lúc: Bây giờ Thủy Toàn vẫn đang thượng triều, còn chưa đến lúc hạ triều. Còn Thủy Nhiễm Trần thì do hôm nay học viện có chuyện gì đó nên trời chưa sáng đã vội vã đến học viện rồi. Mà ngay ngày hôm qua, Duyệt Di đã rời khỏi phủ Tể Tướng, nói rằng phải về thăm nhà ngoại của Thủy Thiên Nguyệt. Hơn nữa, lần này đi thì nhanh nhất cũng phải hơn nửa năm mới có thể trở về.
Cho nên, đạo thánh chỉ này, đến thật không đúng lúc!
“Thủy tiểu thư, sao ngươi không quỳ xuống tiếp chỉ?” Thái giám kia nhìn Thủy Thiên Nguyệt vẫn đang đứng trước mặt mình, không khỏi gấp gáp giục giã.
“Ngươi cứ đưa thánh chỉ cho ta là được!” Muốn Thủy Thiên Nguyệt quỳ xuống thì đúng là khó! Kiếp trước nàng chưa từng quỳ trước ai đâu, nên kiếp này, nàng càng không muốn quỳ xuống.
“Ngươi…” Thái giám nhìn Thủy Thiên Nguyệt, miệng hơi há ra, muốn nói gì đó nhưng tựa hồ như lại đang nghĩ đến điều gì, lập tức nở nụ cười châm chọc: “Được thôi, vậy đưa cho ngươi đấy! Đạo thánh chỉ này là thánh chỉ Hoàng thượng giải trừ hôn ước của ngươi và Bát Hoàng tử!”
“Ồ!” Trên mặt Thủy Thiên Nguyệt cũng không có một chút biểu cảm gì. Nàng giơ tay ra lấy thánh chỉ trong tay thái giám kia, gật đầu. Xem ra, Bát Hoàng tử nhất định phải có được Phá Tấn Đan, hoặc chính xác hơn thì hắn cũng không thể chịu đựng thêm nữa mà muốn giải trừ hôn ước với mình. Có Phá Tấn Đan thì lão già Hoàng thượng cũng không thể không nhả ra.
Thủy Thiên Nguyệt cầm thánh chỉ, quay người định đi vào cửa phủ. Nhưng không thể ngờ rằng, gã thái giám ở đằng sau lại tiếp tục phun ra năm chữ: “Thủy Thiên Nguyệt tiếp chỉ!”
Nàng quay đầu nhìn lại, lão già này được lắm! Cái đồ nam không ra nam, nữ không ra nữ này thế mà lại lấy ra thêm một đạo thánh chỉ nữa!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


