Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Nghe nói, Hoàng gia có một kho được liệu rất lớn, còn có một mảnh dược viên! Ta nghĩ, chỉ cần đưa cho ta hai thứ này là được!" Thủy Thiên Nguyệt sợ trời đất mà nói
". . ." Thủy Nhiễm Trần tức khắc không biết nên nói gì tiếp, hắn có nên nói, tỷ, thói quen ăn uống hằng ngày của ngươi không phải là ăn rất ít à.
Mắt của hồ ly lông đỏ cũng chuyển động vòng vòng theo .
"Chặn chiếc xe ngựa kia lại!" Lúc này Thủy Thiên Nguyệt có chút lo lắng đẩy ra màn xe, phân phó với xa phu.
"Dạ, đại tiểu thư!" Xa phu gật đầu một cái, sau đó hất lên roi ngựa ghìm lại dây cương, thế là xe ngựa của Thủy gia hoành qua trên quan đạo, vừa vặn chắn trước chiếc xe ngựa kia.
"Xùy!" Xa phu bên kia cũng vội vàng ngừng xe ngựa.
"Xảy ra chuyện gì vậy?" Từ trong xe ngựa truyền ra thanh âm nhàn nhạt rất dễ nghe của nữ nhân.
Theo thanh âm, một nữ tử trẻ tuổi thân mặc y phục lục sắc dài bước xuống từ trên xe ngựa.
Nử tử ấy mang đôi mắt to mà có thần, trong con ngươi tựa như có sóng nước dập dờn, phảng phất không giây phút nào ngừng yên lặng thổ lộ, sống mũi thẳng tắp kiên nghị, vừa có sự xinh đẹp của nữ nhân vừa có khí khái hào hùng của nam nhân; đôi môi anh đào đơn bạc mềm mại, tựa như hồng thạch trong suốt, mịn nhẵn phảng phất như chỉ cần nhìn một đã có thể khiến người ta say mê, mái tóc đen nhánh suông dài tựa như suối thác chảy nghiêng xuống, vương lại vài đoạn hơn rối trên vai thơm, lúc này gương mặt của nàng đang mỉm cười phần động lòng người, nhưng ý cửa không đọng ở đáy mắt.
Nghĩ sơ qua cũng biết, bất kể là ai vô duyên vô cớ bị người khác chặn đường thì cũng sẽ không cao hứng.
"A, tỷ, người kia chính là người của Bích Thủy Hồng Chước, tỷ tỷ đó tên gọi là Yến Bích Thủy!" Thủy Nhiễm Trần nhìn một chút liền nhận ra thân phận của cô gái kia.
"Ừ!" Thủy Thiên Nguyệt nhẹ gật đầu, lần trước đi qua Bích Thủy Hồng Chước Thủy Nhiễm Trần liền đã kể cho cô, hai tỷ muội Yến Bích Thủy và Yến Hồng Chước không phải người ở Đông Thắng Thần Châu, ngoài ra còn kể gia gia của họ khi còn sống có một đoạn rất thâm hậu hữu nghị với gia gia của các nàng ấy, nhưng ba năm trước Yến gia xảy ra chuyện, Yến Bích Thủy và Yến Hồng Châu phải vượt ngàn dặm xa xôi đi vào Đông Thắng Thần Châu của Cổ Nhạc quốc tìm tới phụ thân Thủy Toàn của bọn họ.
Thế là Thủy Toàn liền xuất ra một khoản tiền, giúp tỷ muội các nàng mở hiệu thuốc Bích Thủy Hồng Châu.
“ Bích Thủy tỷ tỷ!" Thủy Nhiễm Trần cười từ trên xe ngựa nhảy xuống.
"Ta tưởng là ai chứ, không ngờ thế mà là tiểu tử ngươi, hôm nay đã dám cản xe ngựa của ta rồi?" Yến Bích Thủy đương nhiên nhận ra Thủy Nhiễm Trần, hơn nữa còn rất quen thuộc.
Lúc hai người đang nói, Thủy Thiên Nguyệt cũng từ trên xe ngựa đi xuống: "Người muốn chặn xe không phải hắn, mà là ta!"
"Ngươi là. . ." Yến Bích Thủy ngược lại chưa từng gặp qua Thủy Thiên Nguyệt, nhưng nữ nhân này cũng tương đối thông minh, không đợi Thủy Nhiễm Trần giới thiệu, đã chớp mắt đoán được thân phận của Thủy Thiên Nguyệt: "Chắc hẳn vị này chính là Thiên Nguyệt muội muội mà ta chưa được gặp?"
"Không sai, Đúng vậy!" Thủy Thiên Nguyệt cười nhạt một tiếng.
Trong mắt Yến Bích Thủy xẹt qua vài phần kinh ngạc, mặc dù nàng và muội muội Yến Hồng Chước chưa từng gặp qua Thủy Thiên Nguyệt, nhưng chuyện của Thủy Thiên Nguyệt nàng nghe được không ít, ai ai cũng biết Thủy Thiên Nguyệt căn bản là một người nhát cáy như chuột lại không biết tu luyện, ở trong tướng phủ cũng có phần không được sủng ái, bị tể tướng nhốt vào Tử Vân am mặc kệ tự sinh tự diệt.
Nhưng bây giờ xem ra, nàng ta không hề kiêu ngạo hay tự ti, cử chỉ hào phóng, đôi mắt như thu hết tất cả ánh sáng, Yến Bích Thủy tự xưng là gặp qua vô số người nhưng phát hiện, nàng căn bản không cách nào nhìn thấu Thủy Thiên Nguyệt trước mặt, thật giống như có một đám sương mờ bao lấy Thủy Thiên Nguyệt.
"À, không biết, muội muội vì sao muốn cản xe ngựa của ta, có phải là có chuyện gì hay không?" Yến Bích Thủy chậm rãi mỉm cười.
"Yến tỷ tỷ trên xe ngựa kia có phải là có không ít linh dược không, muội muội vừa vặn muốn tìm mấy loại linh dược để bồi bổ thân thể cho gia phụ, vì vừa rồi nghe được mùi thuốc nên lúc nãy có hơi lỗ mãng một chút, để Yến tỷ tỷ chê cười rồi!" Thủy Thiên Nguyệt dứt khoát, trực tiếp liền nói ra mục đích của mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


