Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dương ma ma hành lễ xong thì đứng thẳng dậy.
“Gần đây người thắp đèn trước giá xa của Hoàng Hậu là Tiểu Trác Tử bị bệnh đột tử, ta sợ người hầu không có nhãn lực nên tự mình đi chọn một người đến đây.”
“Đại giám giúp ta dạy dỗ trước, xem có dùng được không.”
Trâu đại giám liền nói.
“Ta biết rồi, ngươi cứ yên tâm giao cho ta là được,”
Sau đó tỉ mỉ đánh giá Thẩm Ngôn đang đứng bên cạnh.
“Dương ma ma quả nhiên có mắt nhìn, đây là một người tuấn tú.”
Dương ma ma gật đầu.
“Người đã đưa đến, vậy giao cho đại giám đấy.”
Bà ta vừa nói, vừa dặn dò Thẩm Ngôn.
“Trâu đại giám là Thái giám Bát phẩm của Khôn Ninh Cung chúng ta, ngươi phải theo học quy củ cho tốt.”
Ở kiếp trước, Thẩm Ngôn biết thái giám mà có được phẩm cấp, về cơ bản đều là đại thái giám nên hắn vội vàng cúi đầu đáp “vâng”.
Trâu đại giám vội vã tiễn người.
“Dương ma ma quá khen, để ta tiễn ngươi.”
Dương ma ma từ chối rồi tự mình bỏ đi.
Đợi Dương ma ma ra khỏi sân nhỏ, Trâu đại giám lúc này mới từ từ đứng thẳng người dậy, không thèm liếc nhìn Thẩm Ngôn một cái đã quay trở lại phòng.
Thẩm Ngôn ngây người, không phải nói là để hắn đi theo học quy củ à?
Sao lại không thèm đếm xỉa gì đến hắn nữa.
“Nô tài Tiểu Xuân Tử, xin bái kiến Trâu đại giám.”
Trâu đại giám còn chưa nói gì mà hai tiểu thái giám lại quát mắng,
“Tên nô tài to gan, ngươi đứng gần như vậy làm gì. Lui, lui ra đứng ở cửa.”
Thẩm Ngôn đáng thương, hôm nay mới vào cung ngày đầu tiên, xuyên đến thế giới này cũng chỉ mới 20 năm, đâu đã từng thấy nhiều lễ nghi phức tạp như vậy.
Ban đầu còn tưởng mình vào cung sẽ được hưởng diễm phúc vô bờ, điên long đảo phượng, vui vẻ quên lối về. Làm sao cũng không ngờ mình lại rơi vào tình cảnh này.
Tiểu Đào Hồng càng không nghĩ đến những chuyện này, chỉ nghĩ là khi đưa hắn đến chỗ Ngọc Quý Phi thì tùy tiện dạy hắn một vài quy củ, để đối phó với người ngoài là được.
Nhưng trớ trêu thay, ý trời lại đưa Thẩm Ngôn đến đây.
Trâu đại giám hoàn toàn không còn vẻ hòa nhã như vừa nãy. Ông ta trợn mắt lên, hai tiểu thái giám lập tức không dám thở mạnh.
“Láo nháo làm gì, hắn mới nhập cung, đương nhiên là không hiểu quy củ rồi.”
“Tiểu Xuân Tử phải không, ngẩng đầu lên để ta xem nào.”
Thẩm Ngôn vội vàng ngẩng đầu nhưng lúc này đã ngoan ngoãn hơn, mắt không dám nhìn lung tung, chỉ nhìn chằm chằm vào chóp mũi của mình.
Trâu đại giám không nói, hắn cũng không dám cử động.
Nhưng chỉ vừa qua một lát, Thẩm Ngôn đã cảm thấy cả căn phòng tràn ngập một mùi vị khó tả.
Có mùi nước tiểu nồng nặc, lại có mùi phấn thơm xộc thẳng vào mũi.
Hai mùi vị hỗn hợp với nhau, Thẩm Ngôn nhịn rất lâu nên cánh mũi phập phồng, cuối cùng vẫn không nhịn được.
“Hắt xì!” Một cái hắt hơi bật ra, Thẩm Ngôn lúc này mới thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng cái hắt hơi này vừa dứt, chưa nói đến sắc mặt của hai tiểu thái giám đã khó coi. Ngay cả Trâu đại giám, sắc mặt cũng đột nhiên tối sầm lại.
Cùng lúc đó, tại Phòng Tịnh Thân.
Tiểu Đào Hồng đã đi rồi quay lại, sau khi nàng ấy sắp xếp ổn thỏa cho Thẩm Ngôn, liền lập tức đến Trường Xuân Cung bẩm báo Ngọc Quý Phi.
Ngọc Quý Phi nghe xong lời mô tả của nàng ấy, đã sớm nóng lòng bảo Tiểu Đào Hồng lập tức đưa Thẩm Ngôn đến.
Tiểu Đào Hồng lúc này mới vội vã quay trở lại.
Nhưng vừa đến Phòng Tịnh thân, Tiểu Đào Hồng đã giật mình.
Thẩm Ngôn đâu, sao lại không thấy?
Lần này Tiểu Đào Hồng đã lo lắng, túm lấy cổ áo thái giám ở Phòng Tịnh Thân kéo lại hỏi.
“Tiểu Xuân Tử đâu?”
Tên thái giám kia vẫn còn đang mơ hồ,
“Cô nương, người nói ai cơ?”
Đợi đến khi Tiểu Đào Hồng mô tả tướng mạo của Thẩm Ngôn, tên đó mới chợt hiểu ra,
“À, Tiểu Xuân Tử đó à. Cô nương đến muộn rồi, Dương ma ma của Khôn Ninh cung vừa chọn hắn đi rồi.”
Tiểu Đào Hồng nghe xong thì kinh hãi thất sắc.
“Cái gì.”
Hoàng Hậu và Ngọc Quý Phi xưa nay bất hòa, Thẩm Ngôn bị đưa đi đâu, nàng ấy còn có thể nghĩ cách cướp về, nhưng riêng Khôn Ninh Cung thì không được.
Tiểu Đào Hồng một mặt cầu nguyện Thẩm Ngôn có thể vô sự, một mặt lại hy vọng hắn tuyệt đối đừng để lộ sơ hở.
Lúc này nàng ấy chẳng kịp để tâm gì nữa, hất tay tên thái giám kia ra, vội vã quay về Trường Xuân Cung báo tin.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)