Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 6: Ngọc Quý Phi Cầu Con

Cài Đặt

Chương 6: Ngọc Quý Phi Cầu Con

Chiếc xe ngựa chầm chậm lăn bánh trên con đường lớn tại Kinh thành Trường An.

Trong xe, kể từ khi Thẩm Ngôn thể hiện sự trung thành, rõ ràng Tiểu Đào Hồng đã nói nhiều hơn.

“Ngôn ca, muội cũng không giấu huynh nữa.” Tiểu Đào Hồng hít sâu một hơi, nghiêm nghị nói: “Thật ra... sở dĩ muội đến tìm huynh... là muốn nhờ huynh giúp một việc.”

“Giúp việc gì?” Thẩm Ngôn hỏi.

Hắn đương nhiên biết Tiểu Đào Hồng đến cứu mình chắc chắn là có việc cần nhờ.

Nhưng Thẩm Ngôn lại không rõ... Tiểu Đào Hồng hiện giờ đã có thế lực lớn như vậy... bản thân hắn có khả năng gì để giúp nàng ấy được chứ?

“Tìm huynh... cầu một đứa con.” Tiểu Đào Hồng chớp chớp mắt.

“Muội....” Thẩm Ngôn mở to mắt tưởng mình nghe nhầm: “Muội tìm ta cầu con?”

“... Cái... cái này không đúng lắm...”

“Huynh đang nghĩ gì vậy! Không phải cho muội...” Tiểu Đào Hồng lườm hắn một cái đầy bực bội: “Nếu muội muốn tìm huynh cầu con... đâu cần phải bày ra trận thế lớn như vậy...”

Thẩm Ngôn ngượng nghịu: “Vậy là... là...”

Nàng ấy nghiêng người về phía trước, hạ giọng: “Là cầu con cho chủ tử của muội.”

“Chủ tử của muội là....” Thẩm Ngôn nghi ngờ.

Tiểu Đào Hồng điều chỉnh lại vẻ mặt, từng lời từng chữ nói: “Chủ tử của muội chính là phi tử của đương kim Hoàng Thượng, chủ nhân của Trường Xuân Cung, Ngọc Quý Phi nương nương!”

Thì ra, năm đó sau khi Tiểu Đào Hồng theo người thân đến Kinh thành, lại tình cờ được chọn vào cung làm cung nữ.

Vốn thông minh lanh lợi, lại thêm cách đối nhân xử thế chu đáo, nàng ấy dần được Ngọc Quý Phi ở Trường Xuân Cung để mắt đến và giữ lại bên mình hầu hạ.

Những năm qua, nàng ấy từng bước từ một cung nữ nhỏ bé leo lên vị trí Đại cung nữ chấp sự của Trường Xuân Cung, cũng coi như là một câu chuyện truyền kỳ rồi.

Thẩm Ngôn ngây người nhìn Tiểu Đào Hồng, hắn không ngờ tiểu cô nương lẽo đẽo theo sau mình ngày nào nay lại có thể lợi hại đến mức này...

“Hầy....” Đột nhiên, Tiểu Đào Hồng thở dài rồi nói: “Nhưng mà... sau khi đương kim Hoàng Thượng chấp chính, ngài ấy luôn chuyên tâm vào chính sự nên lơ là sủng ái hậu cung...”

“Hơn nữa....” Tiểu Đào Hồng thì thầm: “Nghe nói những năm gần đây long thể của Bệ hạ không khỏe luôn ốm yếu, đã lâu không lâm hạnh chủ tử rồi...”

“Hầy, nương nương của muội còn chưa sinh được cho Bệ hạ một mụn con nào...”

Thẩm Ngôn khẽ giật mình, những bộ phim cung đấu mà hắn xem ở kiếp trước đúng là không uổng phí mà.

Thẩm Ngôn đương nhiên hiểu rõ trong thâm cung nội viện ăn thịt người này, nếu phi tần không có con cái bên mình, hoàn cảnh trong cung sẽ vô cùng khó khăn...

Nếu một ngày nào đó Hoàng Đế băng hà... những phi tần không có con cái rất có thể sẽ bị kéo đến lăng tẩm để chôn theo...

“Vậy... vậy phải làm sao?” Thẩm Ngôn theo bản năng hỏi.

Má Tiểu Đào Hồng ửng hồng, giọng nói càng nhỏ hơn: “Cho nên... cho nên mới phải tìm huynh đến đây mà.”

“Hoàng thượng gần đây lại mắc bệnh mới, Quý Phi nương nương nghe xong trong lòng nóng ruột nên mới nghĩ, mới nghĩ là.....”

Nghe vậy, Thẩm Ngôn vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ!

Hắn nhìn Tiểu Đào Hồng, vẻ mặt hưng phấn nói: “Cho nên là muốn ta đi ngủ với Quý Phi nương nương? Để người sinh một đứa con trai?”

Chậc chậc chậc, Thẩm Ngôn suýt bật cười thành tiếng.

“... Nhưng chủ tử còn chưa chắc đã nhận huynh đâu, còn phải qua được cửa ải của người đã.”

Tuy Tiểu Đào Hồng nói vậy, nhưng trong lòng nàng ấy lại rõ ràng hơn ai hết: Ngọc Quý Phi nương nương, tám phần là sẽ gật đầu.

Ngôn ca ca của nàng ấy, dù thân đang trong lao tù nhưng vẫn không che giấu được khí chất tuấn tú giữa hai hàng lông mày.

Phẩm mạo như vậy, nương nương sao có thể không vừa ý?

Phải biết rằng, nửa tháng nay Tiểu Đào Hồng đã tìm khắp mọi nơi trong kinh thành, phàm là nơi có nam nhân xuất hiện, nàng ấy đều bí mật dò xét. Nhưng vẫn không tìm được một nam nhân nào xuất chúng cả trong lẫn ngoài như Thẩm Ngôn.

Cho đến hôm qua, Tiểu Đào Hồng vô tình thấy danh sách tử tù mới của Kinh Triệu Phủ, bất ngờ nhìn thấy cái tên Thẩm Ngôn, lúc đó mới nhớ ra người bạn thơ ấu này.

“Nói ra cũng là duyên phận.” Tiểu Đào Hồng cười rạng rỡ: “Nếu không phải lão già Kinh Triệu Phủ Doãn đó bắt huynh vào, muội cũng chẳng tìm được huynh đâu!”

Thẩm Ngôn lắc đầu, cười khổ.

Cái duyên phận này... quả thật là quá đặc biệt.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc