Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 4: Kinh Triệu Phủ

Cài Đặt

Chương 4: Kinh Triệu Phủ

“Khụ khụ,” Tiểu Đào Hồng hắng giọng, tay phải nhẹ nhàng búng một cái: “Được! Ngôn ca ca quả nhiên thiên phú dị bẩm nha.”

“Vậy thì.... đi theo muội thôi!”

Ủa!

Thẩm Ngôn chợt nhận thấy, sau khi Tiểu Đào Hồng búng tay, trong bóng tối phía sau nàng ấy đột nhiên có thứ gì đó động đậy!

Còn có người khác?

Thẩm Ngôn lúc này mới phát hiện, có hai hắc y nhân vẫn luôn đứng trong hành lang phòng giam!

Nếu không phải Tiểu Đào Hồng búng tay rồi họ có động tác đáp lại... có thể nói Thẩm Ngôn căn bản không thể nhận ra sự tồn tại của họ...

“Bây giờ có thể đi được rồi sao?” Thẩm Ngôn ngây người hỏi.

“Đúng vậy,” Tiểu Đào Hồng gật đầu, đỏ mặt chỉ xuống phía dưới của Thẩm Ngôn: “Nhưng Ngôn ca ca... huynh có thể thắt dây lưng lại rồi, huynh đạt tiêu chuẩn rồi đấy.”

“À à...” Thẩm Ngôn gãi gãi sau gáy, mãi sau mới thắt dây lưng quần lại: “Xin lỗi... ta quên mất...”

Tiểu Đào Hồng: “...”

Kẽo kẹt…

Cửa phòng giam mở ra, Thẩm Ngôn đi theo Tiểu Đào Hồng ra ngoài.

Ngay giây tiếp theo, Thẩm Ngôn chợt nhíu mày.

Không đúng...

Trong không khí của hành lang phòng giam này... sao lại thoang thoảng mùi máu tanh!

Thẩm Ngôn ngẩng đầu nhìn xung quanh, a a a…

Hắn hít một hơi lạnh, lông tơ toàn thân dựng đứng cả lên, ngay cả máu trong cơ thể cũng gần như đông lại!

Chỉ thấy tên cai ngục họ Trương lúc trước vẫn luôn lớn tiếng quát tháo hắn, giờ phút này đang nằm gục ở góc tường với một tư thế cực kỳ vặn vẹo.

Cổ tên đó bị người ta vặn ngược ra sau, khuôn mặt đẫm máu hướng thẳng ra sau lưng, đôi mắt chết trân nhìn về phía Thẩm Ngôn.....

“Ối trời!” Thẩm Ngôn sợ hãi run rẩy.

Hắn đột nhiên ngẩng đầu lên, chỉ thấy những tù nhân trong phòng giam lúc này đều nằm la liệt trên mặt đất, bất động...

Rõ ràng là tất cả đều đã tắt thở!

Thảo nào mùi máu tanh trong hành lang lại nồng nặc đến thế...

Nhìn vẻ mặt kinh hãi của Thẩm Ngôn, Tiểu Đào Hồng lại khúc khích cười: “Ngôn ca ca, đừng nhìn nữa... Chuyện này rất cơ mật đấy, tuyệt đối không được để người ngoài biết.”

Nàng ấy dừng lại một chút, liếc nhìn Thẩm Ngôn đầy ẩn ý, nửa cười nửa không nói: “Chuyện này... ai biết, người đó phải chết đấy.”

Phù!

Thẩm Ngôn hít một hơi thật sâu, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Hắn đương nhiên nghe hiểu được ý trong lời nói của Tiểu Đào Hồng... Còn việc Thẩm Ngôn hắn có bị coi là “người ngoài” hay không, e rằng phải hoàn toàn dựa vào biểu hiện sắp tới của hắn rồi.

Sau đó, Thẩm Ngôn đi theo Tiểu Đào Hồng, cả hai người trước sau bước ra khỏi tử lao, rồi lên một chiếc xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài nhà ngục.

Thẩm Ngôn hơi khựng lại.

Xe ngựa chạy quanh co trong Kinh thành, cuối cùng dừng lại trước cổng một phủ đệ.

Thẩm Ngôn bước xuống xe ngước nhìn, lập tức sững sờ. Chỉ thấy trên tấm biển lớn trước cổng ghi rõ ba chữ "Kinh Triệu Phủ"!

Thẩm Ngôn nhíu mày... Vụ án của hắn chính do Kinh Triệu Phủ Doãn đích thân xử lý... Tiểu Đào Hồng đưa hắn đến đây làm gì?

“Ngôn ca, vào thôi!” Tiểu Đào Hồng ngoắc ngón tay.

“Được...”

Thẩm Ngôn nén sự khó hiểu trong lòng đi theo Tiểu Đào Hồng vào Kinh Triệu Phủ.

Nhưng vừa bước vào cổng, một mùi máu tanh nồng nặc lại ập tới.

Thẩm Ngôn mở to mắt, cả người đứng sững tại chỗ.

Chỉ thấy bên trong phủ đệ vốn nên yên bình này, giờ đây xác người nằm la liệt, có tạp dịch, có nha hoàn và cả hộ vệ...

Đây đâu còn là phủ đệ của quan lại triều đình, rõ ràng là một địa ngục trần gian!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc