Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khôn Ninh cung rất lớn, lớn đến mức Thẩm Ngôn đến giờ vẫn chưa đi hết một vòng. Khôn Ninh Cung cũng rất nhỏ, nhỏ đến mức Thẩm Ngôn muốn tìm một nơi yên tĩnh để xem Tiểu Đào Hồng rốt cuộc đã đưa gì cho mình mà cũng không xong.
Thẩm Ngôn vừa đi về phía nơi đã hẹn với Xuân Đào, vừa tìm kiếm một nơi vắng vẻ. Vật mà Tiểu Đào Hồng nhét cho hắn đã sớm được giấu vào trong ngực. Nhưng vật đó đến tận bây giờ vẫn chưa có cơ hội lấy ra xem.
Khó khăn lắm Thẩm Ngôn mới thấy một gian nhà không có người, gian nhà này có kiến trúc y hệt những kiến trúc khác của Khôn Ninh Cung. Nhưng trớ trêu thay lại chẳng có ai lại gần, vô cùng hoang tàn. Thẩm Ngôn thấy nơi này thì mừng rỡ khôn xiết, nơi này tốt hơn nhiều so với những góc khuất mà hắn định tìm.
Thẩm Ngôn bước vào nhà, dù đã cố gắng nhẹ nhàng nhưng cánh cửa gỗ cũ nát vẫn phát ra tiếng kêu kẽo kẹt thảm thiết, nghe như tiếng quỷ khóc. Thẩm Ngôn đứng im chờ đợi một lát, xác định không có ai nghe thấy mới yên tâm lấy vật trong ngực ra. Đó là một hộp gỗ nhỏ.
Mở ra bên trong có một viên đan dược và một tờ giấy nhỏ. Mở tờ giấy ra, trên đó viết chi chít mấy dòng chữ nhỏ: "Ngôn ca ca hãy tạm thời nhẫn nhịn, tuyệt đối đừng nóng nảy hành động thiếu suy nghĩ, trong cung đầy rẫy lừa lọc, không thể hoàn toàn tin tưởng người khác. Công pháp của thái giám tuyệt đối không được luyện, đối với huynh chỉ có hại không có lợi. Viên đan dược này tên là Dưỡng Nguyên Trúc Cơ Đan, uống vào sẽ thấy thân thể khỏe mạnh. Lộ diện trước mặt mọi người có thể che mắt thiên hạ, cứ nói là do luyện công mà có."
Thẩm Ngôn nhìn từng chữ một, đọc đi đọc lại ba lần rồi mới thở phào nhẹ nhõm, nhét tờ giấy vào miệng nhai nát rồi nuốt xuống. Chỉ cần Tiểu Đào Hồng còn nghĩ cách cứu hắn ra thì hy vọng sẽ không bao giờ tắt. Trong cung nhiều quỷ kế, hắn đã sớm nếm trải rồi nhưng với Xuân Đào, hắn vẫn sẵn lòng tin tưởng.
Về phần công pháp, Thẩm Ngôn chỉ cảm thấy như vừa nuốt phải một con ruồi. Hắn đã luyện rồi mà! Tuy Trâu đại giám ghét bỏ môn công pháp này nên mới đưa cho hắn, nhưng chung quy nó vẫn là công pháp dành cho thái giám. Không ổn, lát nữa phải hỏi Xuân Đào xem có cách nào giải quyết không.
Xuân Đào định chỉnh lại lời hắn nói, bảo hắn không cần tự xưng nô tài nữa, nhưng nghĩ lại sợ hắn lỡ lời trước mặt người khác nên không sửa nữa. Nàng ta nói: "Có chứ, nhưng Hoàng Hậu nương nương bảo chúng ta phải đọc sách nhiều, ta thì không thích đọc sách nên mới có nhiều thời gian rảnh. Đi thôi, giúp ta làm việc nào."
Đây là cái cớ nàng ta giúp Thẩm Ngôn trốn việc, ít nhất cũng để các thái giám khác thấy Thẩm Ngôn vẫn đang làm việc thì mới ăn nói được với Trâu đại giám.
"Đúng rồi, hôm nay ngươi đã ăn cơm chưa?" Vừa định đi, Xuân Đào lại hỏi.
"Ăn thì ăn rồi, nhưng chưa no." Thẩm Ngôn biết Xuân Đào thật lòng hỏi han nên không giấu giếm.
"Ta biết ngay mà. Này, cho ngươi cái này." Xuân Đào lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn thêu đưa cho Thẩm Ngôn.
"Cô nương đã ăn chưa?" Thẩm Ngôn nhận lấy hỏi.
"Ta mà lại thiếu chút đồ ăn này sao, ngươi mau ăn đi." Thực tế bánh ngọt trong cung trừ khi được nương nương ban thưởng, nếu không ngay cả nữ quan cũng hiếm khi có được.
"Thế không được." Thẩm Ngôn đưa trả lại miếng bánh, nhìn thấy Xuân Đào đang lén nuốt nước miếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






