Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 2: Huynh Có Muốn Sống Không?

Cài Đặt

Chương 2: Huynh Có Muốn Sống Không?

“Thẩm Ngôn, đã lâu không gặp.”

Cô nương nhìn thấy dáng vẻ thất thần của Thẩm Ngôn cũng không có vẻ gì thất vọng, ngược lại còn cười tươi chủ động chào hỏi.

Thẩm Ngôn hơi khựng lại!

“Ngươi...” Thẩm Ngôn ngập ngừng mở miệng nhưng giọng hắn khàn đặc vì lâu ngày không uống nước: “Ngươi là....”

“Hi hi…” Nàng ấy mỉm cười duyên dáng, đưa tay phải nhẹ nhàng nhấc lên gỡ bỏ chiếc khăn che mặt màu đen đang phủ trên khuôn mặt, chớp chớp mắt cười với Thẩm Ngôn: “Ngôn ca ca, huynh không nhận ra muội sao? Muội là Tiểu Đào Hồng đây mà.”

Cái gì? Tiểu Đào Hồng!

Thẩm Ngôn ngẩn ra, lập tức mở to hai mắt, cẩn thận nhìn kỹ cô nương đó...

Tiểu Đào Hồng... làm sao hắn có thể không nhớ Tiểu Đào Hồng!

Hồi nhỏ, nhờ vào ký ức từ kiếp trước, Thẩm Ngôn tự nhiên trở thành thủ lĩnh của đám trẻ trong thôn và Tiểu Đào Hồng chính là tiểu cô nương nhỏ bé suốt ngày lẽo đẽo theo sau hắn.

Thẩm Ngôn dạy nàng ấy biết chữ, kể cho nàng ấy nghe những câu chuyện cổ tích mà hắn nghe được ở kiếp trước, còn trèo cây hái quả cho Tiểu Đào Hồng ăn...

Khi ấy, Tiểu Đào Hồng luôn cười nói rằng lớn lên sẽ gả cho Ngôn ca ca.

Chỉ là sau này, vào năm Tiểu Đào Hồng 10 tuổi, gia gia nàng ấy đã qua đời.

Người thân từ Kinh thành đến đón Tiểu Đào Hồng đi, từ đó về sau bặt vô âm tín. Thẩm Ngôn không còn gặp lại nàng ấy nữa.

Nhưng không ngờ... mười mấy năm trôi qua, tiểu cô nương ngày nào lại trở nên xinh đẹp đến thế. Hơn nữa... lại còn có quyền thế như vậy, đến nỗi viên cai ngục hung tợn ở nhà ngục Đông Thị cũng phải khúm núm gọi một tiếng "Đại nhân"!

Hít hà!

Thẩm Ngôn hít một hơi lạnh, đây còn là tiểu cô nương lẽo đẽo theo sau trong ký ức của hắn nữa không?

“Tiểu... Tiểu Đào Hồng?”

Thẩm Ngôn kinh ngạc, nói: “Thật sự là muội sao? Sao muội lại...”

Tiểu Đào Hồng đánh giá từ trên xuống dưới... bộ dạng chật vật của Thẩm Ngôn lúc này.

Nàng ấy đột nhiên cười rạng rỡ hỏi: “Ngôn ca ca, muội chỉ hỏi huynh một câu, huynh có muốn sống không?”

Nghe vậy, Thẩm Ngôn lập tức sững sờ.

Triệu gia đã chi đủ ngân lượng để lo lót trên dưới Kinh Triệu Phủ đâu ra đấy.

Vụ án của hắn, thậm chí còn do chính Kinh Triệu Phủ Doãn đích thân ra quyết định, tuyên hắn án chém đầu ngay lập tức...

Tim Thẩm Ngôn đập mạnh, lẽ nào... Tiểu Đào Hồng thật sự có cách cứu hắn ra ngoài?

Nghĩ đến đây, Thẩm Ngôn không còn chần chừ nữa, gật đầu mạnh mẽ: “Muốn! Đương nhiên là muốn!”

Liễu Như Nguyệt, tiện nhân lòng lang dạ sói đó...

Hắn phải sống! Hắn phải sống sót bước ra khỏi tử lao này, phải khiến đôi cẩu nam nữ đó phải trả giá!

Hơn nữa... Thẩm Ngôn cũng không cam tâm chết như vậy...

Hắn đã xuyên không đến thế giới này hơn 20 năm, cũng nghe nói không ít chuyện kỳ lạ.

Người ta đồn rằng trên đời này có tiên nhân tồn tại, còn có các loại công pháp cao thâm, tu luyện đến mức tối cao thậm chí có thể bay lên trời, độn thổ, dời núi lấp biển!

Dự tính ban đầu của Thẩm Ngôn là sau khi thành thân với Liễu Như Nguyệt, hắn sẽ vào Kinh ứng thí, theo Văn nhập Võ, rồi mượn quyền lực sưu tầm công pháp, mong cầu tiêu dao tự tại giữa thế gian.

Nhưng không ngờ... bây giờ công danh chưa có, Văn không thành, Võ chẳng nổi, lại còn bị ném vào ngục làm tử tù chờ chết...

Hầy...

Thấy Thẩm Ngôn có vẻ chán nản, Tiểu Đào Hồng chớp chớp mắt, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu bỗng nở một nụ cười tinh quái.

“Thật sự muốn sao?”

Thẩm Ngôn dứt khoát nói: “Thật sự muốn!”

“Vậy thì...” Tiểu Đào Hồng cười tủm tỉm: “Huynh cởi quần ra cho muội xem thử, nếu có thể khiến muội hài lòng, muội sẽ cứu huynh ra ngoài.”

“Hả?” Thẩm Ngôn ngây người, hai tay theo bản năng giữ chặt dây lưng quần.

Cái... cái đạo lý này là sao?

Mười mấy năm không gặp, tiểu cô nương ngày xưa lẽo đẽo theo sau gọi "Ngôn ca ca", sao hôm nay vừa gặp đã đưa ra yêu cầu này?

Tiểu Đào Hồng thấy vẻ mặt của Thẩm Ngôn bối rối, không nhịn được “phì” một tiếng cười ra: “Sao? Không cởi à?”

Mặt Thẩm Ngôn đỏ bừng: “Tiểu Đào Hồng, muội... muội bảo ta cởi quần làm gì?”

Tiểu Đào Hồng nghiêng đầu, đột nhiên thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói: “Đương nhiên là để cứu huynh rồi. Huynh nói xem có cởi hay không!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc