Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cực Phẩm Cửu Thiên Tuế, Ở Hậu Cung Vô Pháp Vô Thiên Chương 17: Xuân Đào

Cài Đặt

Chương 17: Xuân Đào

Xuân Đào liếc nhìn Thẩm Ngôn vẫn đang làm việc, rồi tự mình bày biện đồ cúng trước bàn thờ Phật. Bên ngoài vẫn vọng lại giọng nói nịnh nọt của Tiểu Lý Tử:

"Xuân Đào cô nương, nô tài ở ngay ngoài cửa đây, có việc gì cô nương cứ gọi một tiếng là được."

Thẩm Ngôn đứng một bên lén quan sát, thấy Xuân Đào cô nương mặc một bộ trang phục cung đình, tóc búi hai bên, mắt hạnh má tròn, lông mày thanh tú. Dáng người tuy không cao nhưng trông vô cùng đáng yêu. Hắn thầm cảm thán trong lòng, nói về cái lợi của Hoàng Cung này, có lẽ chỉ được mỗi việc “bổ mắt” như thế này thôi.

Chỉ là hiện tại, gương mặt trắng bệch của Thẩm Ngôn bỗng đỏ bừng vì luồng khí huyết từ đâu kéo tới. Hắn biết mình vừa làm chuyện nực cười.

Xuân Đào cô nương không thấy hắn nực cười, ngược lại thấy tiểu thái giám này khá tốt bụng. Có thật lòng cứu người hay không, nàng ta ở trong cung lâu rồi nên phân biệt được ngay. Thẩm Ngôn thực sự nghĩ nàng ta sắp ngã nên mới lao lên cứu. Nàng ta nhẹ nhàng đỡ Thẩm Ngôn dậy, định nói gì đó nhưng khi nhìn thấy gương mặt hắn, mắt nàng ta bỗng sáng lên, thầm nghĩ:

"Người này trông thật anh tuấn."

Nhưng nghĩ đến thân phận thái giám của Thẩm Ngôn, niềm vui trong lòng nàng ta vơi đi vài phần. Gương mặt Thẩm Ngôn vốn trắng bệch dọa người, giờ đầy lại đủ cảm xúc nên đã che lấp bớt sự gầy yếu.

"Tiểu công công này, ngươi không sao chứ?"

Thẩm Ngôn ngượng đến mức cúi gằm mặt: "Là ta lỗ mãng, để cô nương chê cười rồi."

Xuân Đào mỉm cười nhìn Thẩm Ngôn: "Tiểu công công, ngươi nói chuyện không giống một thái giám, mà giống một thư sinh hơn."

Thẩm Ngôn lúc này mới nhớ ra lúc hoảng loạn mình đã lỡ lời: "Nô tài mới vào cung không lâu, lần sau không dám nữa."

Thấy Xuân Đào vẫn đang quan sát mình, hắn đi cũng không được, ở lại cũng chẳng xong. Một lúc lâu sau mới nói: "Xuân Đào cô nương, nếu không có việc gì, nô tài xin tiếp tục dọn dẹp."

Lúc này, Xuân Đào lên tiếng, giọng đầy vẻ xót xa: "Sao ngươi lại gầy thế này, bọn họ thường xuyên bắt nạt ngươi à?"

Xuân Đào không biết Thẩm Ngôn mới vào cung một - hai ngày, cứ ngỡ hắn ở trong cung lâu rồi và bị đám tiểu thái giám khác chèn ép. Thẩm Ngôn lúc này cũng chẳng biết giải thích thế nào, lầm bầm: "Cũng không hẳn là luôn luôn..."

Theo bản năng, hắn cảm thấy mình là một nam nhân đích thực, mạnh mẽ hơn đám thái giám kia nhiều, làm sao có thể thừa nhận bị bắt nạt trước mặt một cô nương xinh đẹp như thế. Chưa nói dứt lời, Xuân Đào vỗ tay cái bộp:

"Nể tình lúc nãy ngươi thật lòng muốn cứu ta, hôm nay ta cũng sẽ cứu ngươi một phen."

Thẩm Ngôn ngẩn người, hoàn toàn không hiểu Xuân Đào đang nói gì.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc