Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đối mặt với việc bị cố ý chế giễu của Tiểu Đức Tử và Tiểu Thọ Tử, Thẩm Ngôn vừa giận vừa gấp nhưng lại hoàn toàn không có cách nào chống lại.
Sau khi trải qua cảm giác bị chân khí của Trâu đại giám xâm nhập vào cơ thể, hắn đã thấu hiểu sâu sắc rằng thế giới này hoàn toàn không giống trong tiểu thuyết hay truyện tranh.
Những thái giám này không hề yếu ớt hơn người thường như ở kiếp trước. Ngược lại, vì luyện tập nhiều loại công pháp thần kỳ, bọn họ mạnh hơn người bình thường không biết bao nhiêu lần.
Lúc này hắn mà lên tiếng, chẳng qua chỉ tự chuốc lấy nhục nhã.
Đợi tiếng cười của đám thái giám dứt hẳn, hắn định tìm một chỗ để nằm ngủ. Sau một ngày dài, hắn thật sự đã kiệt sức rồi.
Nhưng Tiểu Thọ Tử lại trực tiếp chặn hắn lại và nói.
“Tiểu Xuân Tử, ngươi vội vàng cái gì, ta không thể dạy ngươi luyện công, nhưng vẫn có thể quan tâm ngươi ở khía cạnh khác mà.”
Nói rồi, hắn chỉ vào một tiểu thái giám ở mép giường ngoài cùng,
“Tiểu Lý Tử, ngươi đứng dậy.”
Tên thái giám tên Tiểu Lý Tử bật dậy ngay lập tức, vội vàng nói.
“Thọ công công, ngài có gì sai bảo ạ.”
Tiểu Thọ Tử thấy phản ứng như vậy, trong lòng rất đắc ý.
“Phúc khí của ngươi đến rồi, dọn dẹp chỗ nằm của ngươi đi, chỗ đó công công ta dành cho Tiểu Xuân Tử rồi.”
Tiểu Lý Tử được coi là lứa thái giám vào cung muộn nhất những vẫn đến trước Thẩm Ngôn, cũng là người bị bắt nạt nhiều nhất trong phòng này.
Chỗ góc giường quen thuộc của cậu ta cũng chính là nơi đặt thùng nước tiểu.
Nghe Tiểu Thọ Tử bảo đổi chỗ, cậu ta lập tức vui sướng.
“Đa tạ Thọ công công đã ân điển, đa tạ Thọ công công đã ân điển.”
Vừa nói, cậu ta vừa dọn dẹp chỗ nằm sạch sẽ, chuyển sang một chỗ trống khác.
Ngay khi vừa dọn xong, Tiểu Lý Tử đã trưng ra bộ mặt mỉa mai.
“Tiểu Xuân Tử, ngươi còn không mau tới chỗ nằm của mình đi. Đây là ân điển của Thọ công công đấy, còn không mau tạ ơn Thọ công công.”
Trong thâm cung nội viện này, thái giám nịnh trên đạp dưới đã trở thành bản năng của bọn họ. Ai ở thế thượng phong thì bọn họ nịnh bợ, ai bị chèn ép thì cả lũ xúm vào bắt nạt, tuyệt đối không có một chút kiêng nể nào.
Thẩm Ngôn im lặng, lẳng lặng đi tới chỗ nằm trong góc đó.
Tiểu Thọ Tử cảm thấy mất hứng, gã vốn hy vọng Thẩm Ngôn sẽ phản kháng một chút để mình có dịp lập công với Trâu đại giám.
Vốn dĩ cả căn phòng đã đầy mùi nước tiểu khai nồng của đám thái giám, lại nằm ngay cạnh thùng nước tiểu nên mùi vị đó khỏi phải bàn tới.
Nhất thời, dù cơ thể mệt mỏi muốn chết nhưng Thẩm Ngôn vẫn trằn trọc mãi mà không ngủ được.
Nhìn ánh trăng nhạt xuyên qua cửa sổ, Thẩm Ngôn động lòng, tự mình lôi cuốn Cự Khuyết Chân Công ra.
Mặc dù môn công pháp này bị đám tiểu thái giám chê bai không đáng một xu. Nhưng đối với hắn, suy cho cùng đây cũng là môn công pháp đầu tiên mà hắn được tiếp xúc. Có lẽ không hợp với thái giám nhưng lỡ đâu lại hợp với hắn thì sao.
Nghĩ đến đây, Thẩm Ngôn không nhịn được nữa, nương theo ánh trăng mờ ảo mở cuốn Cự Khuyết Chân Công ra.
May mắn thay, hôm nay là đêm trăng sáng, chữ trong cuốn sách cũng rất lớn. Thẩm Ngôn nương theo ánh trăng vẫn miễn cưỡng nhìn rõ những gì viết bên trên.
“Cự Khuyết vi cơ, cương nhu tịnh tế, cốt như huyền thiết, khí quán cơ lý. Tam bàn đồng luyện, lực uẩn Long Tượng.”
“Thủy thành thử công, phương khuy Bất Diệt.”
Đọc xong chương tổng cương mở đầu, Thẩm Ngôn cảm thấy lòng nóng rực, nếu chương tổng cương này không phải là tự cao tự đại, thì cuốn bí tịch này cũng không rác rưởi như đám tiểu thái giám kia nói.
Hắn càng đọc càng thấy thú vị, vô thức đắm chìm vào trong đó.
Nhưng càng đọc càng thấy thắc mắc về "Cự Khuyết vi cơ", Cự Khuyết là cái gì, là huyệt Cự Khuyết sao?
"Khí quán cơ lý", lão thái giám chẳng phải nói cuốn sách này chỉ tăng thêm sức lực thôi sao? Sao lại có thể sinh ra chân khí?
Hắn đâu có biết, những người "thân thể khiếm khuyết" như thái giám, luyện loại công pháp này chẳng khác nào vừa luyện khí vừa xì hơi, làm sao có thể sinh ra khí cảm. Còn người bình thường bên ngoài, có ai chán sống mà đi luyện công pháp của hoàng thất tiền triều đã bị tiêu diệt đâu. Những người không sợ "liên lụy cửu tộc" không có nhiều đến thế.
Thẩm Ngôn không biết những điều này, vẫn tiếp tục suy ngẫm về những chỗ mình không hiểu.
"Tam bàn" này rốt cuộc là chỉ cái gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
