Tôi và Lão Quỷ tức khắc nhìn về phía cửa, kỳ lạ thay lại chẳng thấy một ai.
“Chuyện gì thế này?”
Lão Quỷ kinh ngạc lao ra ngoài, tuy nhiên, bên ngoài cũng vắng tanh.
“Nghe thì là giọng một ông già, nhưng với thể trạng của người già thì sao có thể biến mất nhanh như vậy?” Lão Quỷ đứng ở cửa, tỏ vẻ khó hiểu.
Tôi cũng cảm thấy sống lưng lạnh buốt từng cơn.
Dường như Lão Quỷ ý thức được gì đó, bèn lấy loại thuốc nhỏ chuyên dụng có thể quan sát người âm và âm vật ra cho cả hai nhỏ vào mắt.
Thế nhưng kết quả nhận về lại quá đỗi quái gở! Chúng tôi không trông thấy bất kỳ điều gì bất thường, mà ngay cả khung cảnh xung quanh, cũng chẳng có chút thay đổi nào.
Chuyện này còn khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả việc trông thấy thứ gì đó.
“Không có gì hết là sao?” Lão Quỷ thậm chí còn vô thức rùng mình một cái.
“Hai người đang tìm tôi à?”
Phía sau lưng chúng tôi lại truyền đến giọng nói, là phát ra từ trong căn nhà ư? Tôi và Lão Quỷ vội vã quay người nhìn vào.
Trong nhà vẫn trống trơn.
Đây là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống nghe tiếng không thấy người này.
“Giết bọn chúng, giết bọn chúng đi…”
Giọng nói già nua bắt đầu trở nên sắc lạnh, cuối cùng gần như rơi vào trạng thái cuồng loạn.
Sau đó, một tình huống còn quỷ dị hơn xuất hiện. Xung quanh vang lên tiếng bước chân, nghe như có rất nhiều người đang đổ dồn về phía này.
Tuy nhiên trước mắt chúng tôi vẫn không thấy ai hết.
Lúc này tôi đã thực sự hoảng hốt, lập tức nói: “Rút!”
Tôi và Lão Quỷ không nói hai lời, tức tốc chạy về phía cổng thôn. Chúng tôi chạy một mạch ra khỏi thôn, lại chạy tiếp thêm một đoạn nữa rồi mới dừng bước.
Lúc này, Lão Quỷ bất ngờ đưa cánh tay ra hiệu: “Tôi bị thương rồi!”
Tôi bàng hoàng nhìn sang, trên cánh tay trái của Lão Quỷ xuất hiện một vết cắt dài như bị một vật gì đó chém qua.
May là vết thương không quá nghiêm trọng, chỉ bị rạch trúng mà thôi.
“Quá ghê rợn rồi, thứ không thể nhìn thấy nhưng lại có thể gây thương tích thật cho chúng ta. Thứ tồn tại trong thôn đó, e rằng đến cả Cục 749 cũng chẳng có hồ sơ ghi chép!” Lão Quỷ sợ hãi lẩm bẩm.
Thuốc nhỏ mắt không thấy được gì, vậy tức là không phải người âm? Hay một dạng tồn tại nữa khác biệt hơn?
“Chúng ta phải tới cái thôn dưới chân núi Sùng Bắc một chuyến rồi!”
Tôi và Lão Quỷ quyết định không quay về khu cắm trại mà đi thẳng đến cái thôn dưới chân núi Sùng Bắc.
Trời đã sáng tỏ, trong thôn cũng bắt đầu có vài người tới lui.
Tôi và Lão Quỷ không tìm Trưởng thôn mà thẳng tiến đến nhà của bác Hứa.
Bác Hứa đang ngồi ở sân trước loay hoay với mớ đồ đạc, vừa thấy chúng tôi thì sắc mặt bỗng dưng thay đổi.
Ánh mắt ông lão rõ ràng mang theo ý thù địch, nhưng hiện giờ không phải lúc để câu nệ chuyện đó, tôi và Lão Quỷ bước tới.
“Các cậu…” Bác Hứa cau mày. Tôi đi thẳng vào vấn đề: “Chúng cháu đã phát hiện hang động trong núi Sùng Bắc, còn cả cả thôn kỳ lạ bị bỏ hoang kia nữa!”
Cách làm việc của cục 749 là vậy, một khi phát hiện vấn đề quỷ dị thì phải lập tức xử lý, không được chần chừ.
Thăm dò? Lúc này đã thừa thãi rồi!
Quả nhiên, bác Hứa tức khắc lộ vẻ mặt khác thường.
Không có biện pháp nào thích hợp hơn đe doạ!
Lão Quỷ nói: “Chúng tôi cần biết chân tướng liên quan tới chuyện này. Nếu không, chúng tôi sẽ đốt thôn, phong toả núi, thậm chí động tay động chân với hồ Thái Bình. Tôi không đùa đâu đấy!”
Sắc mặt nghiêm túc của tôi và lão Quỷ rõ ràng khiến bác Hứa bị dọa sợ. Do dự một lúc, ông lão đứng dậy đáp: “Mời vào.”
Bước vào nhà, chúng tôi không ngồi mà hỏi luôn: “Mảnh vảy của bác lấy từ trên cơ thể Giao Long đúng không?”
Lần này Hứa bá không kích động, mà rất bình tĩnh gật đầu: “Đúng, là của Giao Long, nó chết cũng gần hai mươi năm rồi!”
Hai mươi năm?
Tôi xua tay, cách này tôi không thích lắm, với mức độ khói cỡ này thì tôi vẫn chịu đựng được.
“Tôi đã sớm nhận ra, các cậu không phải người bình thường, không cùng đẳng cấp với mấy người nhóm Tiến sĩ kia! Tôi cũng đoán được chuyện này sớm muộn gì cũng không giấu nổi các cậu!”
“Vì sao giết người? Ba kẻ thắp đèn lồng kia là người trong thôn các bác đúng không?”
“Phải mà cũng không phải, bọn chúng không còn được xem là người sống nữa!”
Tôi và Lão Quỷ ngỡ ngàng nhìn nhau.
Lão Quỷ nhíu mày lẩm bẩm: “Cầm đèn lồng? Hình như lúc họ xuất hiện luôn có đèn lồng trên tay? Chẳng lẽ phải có đèn lồng mới nhìn thấy được bọn chúng?”
Bác Hứa gật đầu: “Không sai, nhưng tôi cũng đã phái đi một người, hẳn là đã bị các cậu tóm rồi đúng chứ? Cậu ta không có ý làm hại các cậu đâu, mà là muốn gây mê, rồi đưa các cậu rời khỏi chốn nguy hiểm ấy. Đó cũng là vì muốn tốt cho các cậu thôi, nếu không sớm muộn gì các cậu cũng sẽ mất mạng, giống như bốn người xấu số trước đây.”
Kim tiêm là thuốc mê? Đưa chúng tôi rời khỏi nơi ấy?
“Rốt cuộc thôn đó đã xảy ra chuyện gì?” Tôi nhìn bác Hứa, hỏi.
Bác Hứa bất lực, thở dài một hơi: “Đó là chuyện của hơn hai mươi năm trước rồi!”
Hơn hai mươi năm về trước, sơn thôn vẫn còn tồn tại, bác Hứa chính là một trong số thôn dân ở đó.
Một lần tình cờ, người dân trong thôn phát hiện ra con Giao Long bên bờ hồ Thái Bình.
Chẳng rõ vì sao nó lại xuất hiện ở chỗ đó, mà còn thoi thóp như sắp chết đến nơi.
Thời ấy bác Hứa có địa vị rất cao trong thôn, ông lão và người em trai sinh đôi của mình gần như đóng vai trò lãnh đạo của cả thôn.
Hai người bèn dẫn theo vài thanh niên trai tráng trong thôn chạy đến. Khoảnh khắc nhìn thấy Giao Long, ai nấy đều hãi hùng.
Có người bảo đó là Long Vương của hồ Thái Bình, phải tìm cách đưa nó về.
Cũng có người nói, nhìn Giao Long có vẻ không sống nổi, chi bằng ăn thịt uống máu nó, biết đâu có thể trường sinh bất lão.
Lúc bấy giờ, bác Hứa và em trai sinh đôi nảy sinh bất đồng. Bác Hứa kiên quyết ủng hộ việc đưa Giao Long về hồ Thái Bình.
Chỉ là cuối cùng không ngờ rằng, Giao Long vẫn bị chính em trai ông lão dẫn người giết chết, bọn nó còn chia nhau ngấu nghiến thịt Giao Long.
Để che giấu bí mật này, thi hài của Giao Long cũng bị giấu trong hang động kia.
Nhưng không ngờ rằng, sau đó những người này lần lượt gặp chuyện!
Tai họa bắt đầu ập đến sơn thôn, cướp đi sinh mạng của nhiều người. Cuối cùng cực chẳng đã, bác Hứa phải dẫn những người còn sống sót chuyển xuống dưới chân núi Sùng Bắc.
Suốt hơn hai mươi năm nay, bác Hứa biết, sơn thôn cũ vẫn còn vấn đề. Những người đã chết, có kẻ biến thành quái vật, có kẻ hóa thành vong hồn. Bất cứ ai đến gần hồ Thái Bình mà nán lại quá lâu, đều sẽ trở thành mục tiêu săn giết của bọn chúng.
Nói đến đây, bác Hứa trầm ngâm nhìn chúng tôi, thắc mắc: “Các cậu đã vào sơn thôn đó rồi, có thấy được gì không?”
Lão Quỷ lập tức buột miệng: “Không, chỉ nghe tiếng chứ chẳng thấy gì hết!”
Bác Hứa gật đầu: “Vậy là đúng rồi. Tôi từng mời cao nhân đến xem, người ta phán rằng, hiện giờ bọn chúng người không ra người, quỷ không ra quỷ, chẳng ai nói rõ được rốt cuộc là thứ gì, nhưng chỉ cần không ở gần hồ Thái Bình quá lâu thì sẽ bình an vô sự!”
Tôi và lão Quỷ im lặng nhìn nhau. Tôi biết những lời bác Hứa nói đều là thật, ánh mắt thì đâu thể lừa người.
Vậy rốt cuộc những thứ này, chính xác là gì?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)