Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tình huống của anh Đỗ An cũng rất nghiêm trọng, cũng không thể tốt hơn.Hai người dùng hết bữa ăn, Đỗ An gọi Hạnh Tử, hy vọng có thể đóng gói một phần thức ăn trong cửa hàng.Người bên cạnh đang chuẩn bị đi nghe thấy, không nhịn được nói: "Cậu trai nhỏ, như vậy không được đâu.
Ai cũng biết thức ăn ở đây được bán với số lượng hạn chế, mỗi người một phần.
Anh trai cậu không thể đến vì công việc bận rộn, phải không?”Cô tin cậu trai nhỏ này thật sự có một người anh trai, có câu hỏi như vậy, chủ yếu là muốn cho những người xung quanh một câu trả lời.Nếu không phải vì lý do công việc, chắc chắn có những lý do khác.Quả nhiên Đỗ An lắc đầu, thấp giọng nói: "Cám ơn chủ tiệm.
Anh trai tôi bị bệnh mất hồn vì thế không thích đi ra ngoài.
Tôi muốn anh ấy cũng được nếm thử thức ăn trong cửa hàng, có lẽ nó có thể giúp anh ấy tốt hơn.”Người bên ngoài nghe được ba chữ "bệnh mất hồn", sắc mặt thay đổi, thái độ chuyển biến: "Thì ra là như vậy, cậu trai nhỏ nên nói sớm chứ.
Xin lỗi.”Những người khác cũng lần lượt xin lỗi, ngay cả Hạnh Tử cũng lén nói với Lộ Dao: "Chủ tiệm, có thể nấu thêm cho người này một bát hoành thánh không? Anh ta nói nhìn thấy livestream buổi sáng nên cố ý tới, có lẽ sẽ có ích đối với anh trai anh ta.”Bệnh mất hồn có thể là một căn bệnh rất nghiêm trọng, sau khi người này nói rằng anh trai mình bị mất hồn, mọi người đều ồn ào thay đổi thái độ.Lộ Dao gật đầu: "Được, tôi sẽ nấu cho cậu ta một bát.”Đỗ An liên tục nói lời cảm ơn.Hai mươi phút sau, cậu rời đi với sự hài lòng hai túi thức ăn lớn.Chờ mọi người trong cửa hàng đều đi rồi, Lộ Dao lén lút hỏi Bạch Minh: "Bệnh mất hồn là bệnh gì vậy?”Cô cảm thấy Hạnh Tử quá thông minh để hỏi nhiều.Trái lại Bạch Minh hơi ngốc một chút, nhưng cũng không thể nói là ngốc.Theo quan sát, Lộ Dao cảm thấy tính cách Bạch Minh vừa độc vừa lạnh, chưa bao giờ nghĩ nhiều đối với chuyện không có hứng thú, cô mới dám to gan hỏi một ít vấn đề thường thức.Bạch Minh liếc cô một cái, thản nhiên nói: "Bệnh mất hồn là căn bệnh duy nhất có thể giết chết chúng ta.
Trong 900 năm, không có cách chữa trị nào được tìm thấy.”Lộ Dao còn muốn hỏi một số chuyện, Hạnh Tử tiến vào, cắt đứt suy nghĩ của cô.Hạnh Tử nói: "Chủ tiệm, mọi người đều đi rồi.”Bạch Minh nói tiếp: "Vừa hay nguyên liệu nấu ăn cũng hết.”Lộ Dao gật đầu, cố ý hỏi: "Buổi tối tôi muốn nấu một bữa lớn, hai người ở lại ăn cơm chứ?”Con ngươi đỏ thẫm của Bạch Minh xẹt qua một tia sáng: "Đương nhiên là được.
Nhưng chủ tiệm, cô định làm món gì?”Hạnh Tử cũng tò mò và đưa ra yêu cầu: "Ăn gì? Tôi có thể uống rượu trong tủ không?”Lộ Dao liếc cô ấy một một cái: "Đương nhiên là một bữa ăn siêu lớn, tôi đi chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn.
Hai người về nhà nghỉ ngơi trước, tôi làm một chút, chờ đến 5 giờ rưỡi rồi lại tới.”Chờ hai người rời đi, Lộ Dao đẩy xe ra cửa.
Chọn nguyên liệu nấu ăn mất rất nhiều thời gian, cũng may là cô đã hoàn thành trở về.Lúc trở về gặp một người đàn ông hỏi đường, người nọ mặc một bộ âu phục thiết kế riêng trông rất đắt tiền, thoáng cái vẻ mặt hoảng sợ.
Ở trên đường ngăn cô lại, lấy ra một xấp tiền từ trong túi áo, muốn Lộ Dao đưa anh ta đến trạm xe buýt gần nhất.Lộ Dao cảm thấy có hơi khả nghi, chỉ đường cho người đàn ông cũng không lấy tiền, đẩy xe đẩy nhanh chóng trở lại cửa hàng, Bạch Minh đã chờ ở trong phòng bếp..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)