Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nguyễn Trọng Minh lập tức hiểu ý nàng, trong lòng vừa cảm động trước sự chu đáo và lương thiện của con gái, vừa áy náy.
Trước đây, ông ấy chưa từng tận mắt nhìn thấy vị thái tử phi trong truyền thuyết này, nhưng cũng nghe qua không ít lời đồn.
Nghe đồn vị thái tử phi tương lai này kiêu ngạo lại ương bướng, xem ra tin đồn quả nhiên không thể tin được.
Đúng là ông ấy đã nghĩ sai, đứa trẻ được Lộc Minh Hoàng đích thân nuôi dạy bên cạnh, làm sao có thể có tính tình như vậy được.
Cũng không biết đây chính là dụng ý của Lộc Minh Hoàng.
Quốc sư từng nói với ông ấy, Đường Chiêu là người trời định, có thể phò tá minh quân thống nhất thiên hạ, tái lập đế chế.
Lộc Minh Hoàng vừa muốn lợi dụng số mệnh của nàng để hoàn thành bá nghiệp thống nhất Lộc Quốc, lại vừa sợ giang sơn bị nàng nắm giữ, cho nên cố ý nuôi dưỡng nàng thành một đứa trẻ kiêu căng ngu ngốc, để dễ dàng khống chế.
Thấy con gái hiểu chuyện như vậy, Nguyễn Trọng Minh càng không muốn nàng phải chịu ấm ức.
Nên ông ấy bỏ qua nhị công tử, khẽ đẩy đẩy hai đứa nhỏ: "Hiên nhi, Lan nhi, đây là…”
Nguyễn Trọng Minh vừa nói một chữ, bỗng nhìn Đường Chiêu một cái, mím môi, thăm dò nói: “Đây là Nguyễn Chiêu, là tam tỷ của hai con, mau chào tỷ tỷ đi.”
Nói xong, ông ấy lại dè dặt liếc nhìn Đường Chiêu.
Đường Chiêu vốn họ Đường, đây là mối liên hệ duy nhất với kiếp trước, thật ra nàng cũng không muốn đổi.
Nhưng nhìn gương mặt quen thuộc kia nhìn mình với vẻ rụt rè, đầy cẩn trọng, nàng lại không khỏi động lòng.
Hai đứa nhỏ tuy còn bé, nhưng cũng xem như lanh lợi.
Tuy rằng khó hiểu, nhưng cũng có thể từ lời nói lấp lửng của người lớn mà hiểu được rất nhiều chuyện.
Dù cảm thấy không biết phải làm sao khi tam tỷ biến thành một người xa lạ, nhưng vẫn ngoan ngoãn chào hỏi.
Giọng nói non nớt còn mang theo chút nức nở khiến Đường Chiêu... Không đúng, sau này phải là Nguyễn Chiêu mới phải.
Nàng mềm lòng, vẫy tay về phía hai đứa trẻ.
Hai đứa nhỏ ngẩng đầu nhìn phụ thân.
Nguyễn Trọng Minh khẽ đẩy đẩy lưng hai đứa nhỏ ra hiệu.
Hai đứa nhỏ chỉ đành mím môi, thận trọng tiến lại gần.
Nguyễn Chiêu đưa tay xoa đầu hai đứa nhỏ, âm thầm truyền năng lượng hệ mộc vào cơ thể chúng, từ từ xoa dịu tâm trạng căng thẳng của chúng.
Hai đứa nhỏ hoàn hồn.
Cũng không biết có phải do được dị năng hệ mộc xoa dịu hay không, mà chúng có thể cảm nhận được hơi thở cỏ cây hòa hợp trên người Nguyễn Chiêu, bất giác cũng nảy sinh vài phần thân thiết với nàng.
Vị tỷ tỷ này có vẻ rất dễ gần, lại còn rất xinh đẹp nữa, còn đẹp hơn cả tam tỷ trước đây.
Quan trọng nhất là, so với tam tỷ lúc nào cũng hung dữ trước kia, tam tỷ này thật dịu dàng.
Sợ Nguyễn Chiêu không nhận được hồi đáp sẽ ngại ngùng, Nguyễn Trọng Minh bèn bước tới, chủ động giải thích với mọi người lý do Nguyễn Chiêu vào đại lao.
Biết được nàng vốn không cần phải bị lưu đày, chỉ vì muốn cùng gia đình đồng cam cộng khổ nên mới tự nguyện đi theo, tất cả mọi người đều kinh ngạc.
Rồi sau đó càng thêm có hảo cảm với Nguyễn Chiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


