Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tình huống này ở mạt thế nàng gặp phải nói là quá nhiều.
Chỉ cần đã từng trải qua mạt thế, cơ bản sẽ không dễ dàng phát thiện tâm.
Bất quá, Nguyễn Chiêu cũng không đáp lại, mà tiếp tục cúi đầu uống chè, trực tiếp giao cho Nguyễn gia xử lý.
Nguyễn Trọng Minh cũng nhíu mày, ánh mắt rơi vào đứa bé gái gầy gò kia, đáy mắt xẹt qua một tia thương xót.
Bất quá, ông ấy làm quan nhiều năm, giỏi về quan sát ngôn sắc, tự nhiên cũng nhìn ra được bản tính của nữ nhân này.
Chỉ e là đồ ăn đến tay đứa bé, bà ta cũng sẽ ăn mất.
Ngược lại là Nguyễn Lâm Thụy có chút mềm lòng, thấy họ đáng thương, thở dài một hơi, liền muốn đưa nửa bát trên tay mình cho bà ta.
Chỉ là huynh ấy vừa mới có động tác, đã có người nhanh hơn huynh ấy một bước.
"Xin lỗi, đồ ăn đều được chia theo người, không có dư."
Giọng nói có chút lạnh lùng, mang theo vài phần lãnh đạm và vô tình.
Mọi người kinh ngạc nhìn sang, người lên tiếng là Nguyễn Lâm Giác.
Nguyễn Chiêu cũng có chút kinh ngạc nhìn hắn.
"Nhị đệ..." Nguyễn Lâm Thụy nhíu mày, định nói gì thì cánh tay lại bị Lý Thanh Nhã bên cạnh véo một cái.
Huynh ấy khó hiểu quay đầu nhìn tẩu ấy, nhíu mày bất mãn.
Lúc này nữ nhân kia mới hoàn hồn, nhìn nửa thùng chè đậu xanh còn lại trên tay Nguyễn Trọng Minh: "Kia không phải còn đó sao? Hơn nữa, vừa rồi các vị cũng sai người mang cho nha dịch, chứng tỏ là chuẩn bị không ít."
Giọng điệu đương nhiên này khiến Nguyễn Lâm Thụy cũng phải nhíu mày.
Thần sắc Nguyễn Lâm Giác lãnh đạm: "Vậy thì sao? Đồ là của nhà ta, liên quan gì đến ngươi."
"Ngươi!" Nữ nhân bị nói đến mức sắc mặt lúc xanh lúc trắng, rất muốn xoay người bỏ đi, nhưng nhìn chè đậu xanh mát lạnh kia lại không nhấc nổi bước.
Bà ta đảo mắt, đột nhiên âm thầm véo mạnh vào cánh tay con gái.
Bé gái bị đau, co người lại, dường như nhớ đến điều gì, liền cúi đầu, hai tay dụi mắt khóc nức nở.
Nguyễn Lâm Lan bưng lấy bánh, nhìn tiểu tỷ tỷ, có chút không đành lòng.
Bất quá, muội muội vẫn hiểu rõ, làm việc gì cũng phải hỏi ý kiến người lớn trước, liền ghé vào tai Nguyễn Chiêu, nhỏ giọng hỏi tỷ tỷ có thể chia cho tiểu tỷ tỷ một nửa bát chè được không.
Chỉ là Nguyễn Chiêu còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói nghiêm khắc của Nguyễn Lâm Giác đã vang lên.
"Lan nhi, nếu không ăn hết thì đưa cho người khác, buổi chiều đường còn dài, đói bụng sẽ không có gì mà ăn đâu."
Trong nháy mắt Nguyễn Lâm Lan giống như một chú sóc nhỏ bị kinh sợ, ôm bánh cúi đầu gặm, không dám nói gì nữa.
Trong Nguyễn gia, cả đám tiểu bối, người mà bọn chúng sợ nhất không phải là gia chủ Nguyễn Trọng Minh, mà là nhị ca Nguyễn Lâm Giác.
Bình thường, hắn trông nho nhã, lịch sự, nhưng một khi đã nghiêm khắc lên thì khiến người ta phải sợ hãi.
Ngay cả Nguyễn Lâm Ngọc vốn được nuông chiều từ nhỏ cũng không dám giận dỗi hắn.
Người đàn bà thấy Nguyễn Lâm Giác đã quyết tâm không cho đồ ăn, những người khác cũng chẳng có động tĩnh gì, cuối cùng chỉ đành ngừng khóc giả vờ, hận hận khạc nhổ một tiếng.
"Lũ chó má, bất nhân bất nghĩa, chúng ta bị đày đi đầy cũng là vì các ngươi ăn cắp con nhà người ta, các ngươi không chuộc tội thì thôi đi, ngay cả bát canh đậu xanh cũng không muốn bố thí, thứ gì chứ, còn tưởng chúng ta thèm khát lắm hay sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















