Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cự Tuyệt Hoàng Tử, Ta Mang Theo Vật Tư Sống Đời Lưu Đày Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Đương nhiên, nàng ta cũng không quên hung hăng trừng mắt nhìn Nguyễn Chiêu một cái.

“Tứ ca, bệnh của huynh vẫn chưa khỏi hẳn, sao lại ra ngoài hứng gió thế này?”

Tứ hoàng tử nghiến răng, cố nhịn cơn tức giận nói nhỏ: “Sao muội lại tới đây?”

Đường An Lam giả vờ tủi thân: "Muội đến tiễn người Nguyễn gia, dù sao Nguyễn Trọng Minh cũng có ơn dưỡng dục muội, tuy không được đối đãi tử tế, nhưng muội tiễn biệt lần này, coi như trả hết ân tình 18 năm qua.”

Nghe nàng ta thản nhiên gọi ba chữ Nguyễn Trọng Minh, lòng người Nguyễn gia chua xót khó tả.

Dù sao cũng là tỷ muội, là con gái gần gũi 18 năm, không thể dễ dàng cắt đứt tình cảm như vậy.

Chỉ là khi nghe đến câu ‘không được đối đãi tử tế’ phía sau, tất cả mọi người đều lộ vẻ không thể tin được.

Ba ngày vinh hoa phú quý, được hoàng tử công chúa vây quanh tâng bốc, đã hoàn toàn làm mờ mắt và lòng nàng ta.

Hiện tại nàng ta hạnh phúc bao nhiêu thì hận Nguyễn Chiêu bấy nhiêu, cho nên chỉ cần là thứ gì của Nguyễn Chiêu, nàng ta đều muốn cướp.

Đó cũng là lý do nàng ta chủ động đeo bám Tứ hoàng tử.

Một là cảm động trước tấm chân tình của hắn ta, hai là muốn cướp với Nguyễn Chiêu.

“Phụ thân và mẫu thân bảo muội nhắn lại với tỷ tỷ rằng, sau này hai bên không còn quan hệ gì nữa, cũng xin tỷ tỷ rời đi rồi thì đừng nhắc đến chuyện liên quan đến Tướng phủ nữa, Tướng phủ sẽ coi như tỷ tỷ chưa từng tồn tại.”

Nói xong, khóe miệng nàng ta khẽ nhếch lên, tâm trạng rất vui vẻ chờ xem dáng vẻ đau lòng của Nguyễn Chiêu.

Đáng tiếc sự thật không như nàng ta mong muốn.

Nguyễn Chiêu chỉ thản nhiên đáp: “Yên tâm.”

Sắc mặt Tứ hoàng tử càng thêm khó coi.

Hắn ta không hy vọng quan hệ giữa Đường Chiêu và Tướng phủ xấu đi, dù sao nàng cũng phải nhận lại gia đình, hắn ta còn cần Tướng phủ ủng hộ.

“Lời đã nhắn xong rồi, người Nguyễn gia còn đang đợi kìa.” Hắn ta liếc mắt nhìn Đường An Lam, ánh mắt âm trầm.

Nụ cười của Đường An Lam cứng đờ, trước kia dù sao nàng ta cũng chỉ là một thường dân, không dám thật sự đắc tội với hoàng tử, chỉ đành cắn môi tủi thân rời đi.

Mà lúc này, trừ hai đứa trẻ bị người lớn ôm chặt trong lòng bảo vệ, trên mặt những người còn lại đã không còn bao nhiêu cảm xúc.

Nguyễn Lâm Ngọc vẫn là Nguyễn Lâm Ngọc đó, nhưng cũng không còn là Nguyễn Lâm Ngọc nữa rồi.

Đường An Lam có chút do dự đi tới chỗ mọi người trong Nguyễn gia cách đó hai mét, ra vẻ đang cố gắng làm ra vẻ mặt đau buồn.

Nghe nói Nguyễn Chiêu ở trong ngục giam và người Nguyễn gia sống rất hòa thuận.

Sao có thể như vậy chứ.

“Những năm qua đa tạ Nguyễn gia chiếu cố, dù sao chúng ta cũng sống chung với nhau bao nhiêu năm, Thánh thượng nổi giận, ta cũng không giúp được gì, đây là lộ phí ta chuẩn bị cho mọi người, hy vọng mọi người có thể bình an đến Bắc Cương, sống tốt, sau này chúng ta còn có cơ hội gặp lại.”

Nha hoàn bên cạnh đã nhanh nhẹn xách bao tải chạy tới, nhét vào tay Lý Thanh Nhã, sau đó xoay người bỏ chạy.

Trông như sợ dính phải thứ gì không sạch sẽ.

Sắc mặt Lý Thanh Nhã tối sầm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc