Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Đương nhiên là có thể."
"Ồ, vậy phải học như thế nào, là phải luyện sức hay là đứng tấn, sức ta cũng được, có thể xách hai thùng nước."
"Tam tỷ, muội muội đây nè, sức muội cũng được, có thể ôm được con cún con."
Nhất thời hai lớn hai nhỏ bắt đầu bàn tán sôi nổi về việc học võ, hoàn toàn quên mất ba nam nhân bên cạnh.
Ngay cả Nguyễn Lâm Giác vốn ít nói cũng nhịn không được ngẩng đầu nhìn một cái.
Im lặng một lát, Nguyễn Lâm Thụy cẩn thận kéo phụ thân sang một bên nhỏ giọng khuyên nhủ: "Phụ thân, người đừng trách tam muội lỗ mãng, tam muội cũng là vì chúng ta, chỉ có thể nói Hứa gia quá đáng quá, để Hiên nhi và Lan nhi học võ cũng không sai, ít nhất có thể tự bảo vệ mình hơn... Blablabla..."
Nguyễn Trọng Minh sa sầm mặt mày, nghiến răng nghiến lợi nói nhỏ: "Sao ta lại đi trách tội Chiêu Chiêu chứ, ngậm miệng."
Nói rồi, đẩy đứa con trai ngốc sang một bên, quay đầu nhìn đứa con trai thứ hai đang thu mình trong góc tường im lặng tự kỷ, thở dài thườn thượt.
Lại nhìn sang mấy người bên kia hòa thuận vui vẻ, trên mặt lại thêm một tia an ủi.
Không lâu sau khi gia nhân nhà họ Hứa rời đi, lại có người đến thăm ngục.
Cả nhà họ Nguyễn lại hồi hộp lo lắng, sợ lại là người đến gây chuyện.
May mà lần này người đến cuối cùng cũng khiến mọi người thở phào nhẹ nhõm.
Đã bị tịch biên gia sản rồi thì còn thế nào được nữa, dĩ nhiên là mất hết.
Nhưng lão quản gia sợ bọn họ nghe xong sẽ càng thêm đau lòng, nên chỉ nói những lời an ủi tốt đẹp.
"Ta đã cho người hầu giải tán hết rồi, mỗi người một ngả." Nguyễn Trọng Minh làm quan thanh liêm, trong phủ cũng chỉ có bốn người hầu bao gồm cả quản gia.
Trong đó có một bà nấu bếp là vợ của quản gia, bạn đồng học của Nguyễn Lâm Giác là con trai của ông ấy.
Còn lại một bà vú thô kệch là lúc Lý Thanh Nhã có mang mua về, tuy rằng sau đó đứa bé không còn, thân thể cũng suy yếu, nhưng bà vú thô kệch này vẫn ở lại.
"Gia chủ, ta có mang theo chút cơm canh, sáng nay mọi người đều chưa kịp ăn gì, bây giờ chắc là đói rồi, mau lại đây ăn cơm đi."
Lão quản gia vừa nói vừa lau khóe mắt, cúi người dùng tay áo lau sạch mặt đất, bưng từng bát thức ăn ra.
Mùi thơm lập tức khiến mọi người trong nhà họ Nguyễn không khỏi nuốt nước miếng.
Tuy nhiên bọn họ cũng không lập tức tiến lên ăn ngay, mà quay đầu nhìn hai nữ tử đi cùng với lão quản gia.
Người con gái đi trước ước chừng đôi mươi tuổi, mặc một chiếc váy màu nâu trà, búi tóc tiên nữ đơn giản chỉ cài vài bông hoa lụa và một chiếc trâm cài tóc.
Phía sau hẳn là thị nữ đi cùng, trong tay xách theo một chiếc giỏ nặng trịch.
"Vị này là Hứa nương tử, cũng nhờ Hứa nương tử đưa lão nô vào đây." Quản gia mới nhớ tới vị ân nhân tốt bụng đưa ông vào, vội vàng giới thiệu.
Hứa Khanh Dung gật đầu với mọi người, nói: "Chỉ là việc nhỏ thôi."
Nói rồi nhìn Đường Chiêu, cúi đầu quan sát nàng một chút, khẽ thở dài: "Đường tiểu thư, tháng trước chia tay, không ngờ gặp lại lại là ở nơi này, muội thật sự quyết định rời đi sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










