Thế nhưng, cái dở là, chuyện yêu đương này, nó cũng chẳng nằm trong tầm kiểm soát của đệ tử Hợp Hoan Tông!
Ai nấy đều là trai xinh gái đẹp dung mạo tuấn mỹ trong giới tu chân. Trước khi ra ngoài, tất cả đều bị trưởng lão của mình nhốt trong tông môn chưa từng thấy sự đời. Giờ đây, trên đường du ngoạn, vì đủ loại lý do tình cờ gặp gỡ nhau, việc ai với ai nảy sinh tình cảm chẳng phải là chuyện quá đỗi bình thường sao?
Mọi chuyện sau đó dĩ nhiên là đến đâu hay đến đó thôi, đệ tử Hợp Hoan Tông chúng ta chẳng phải dựa vào cái này để tu luyện sao?
À? Ngươi nói ngươi tu Vô Tình Đạo ư? Thế chính ngươi không biết sao? Lúc yêu đương không nói, giờ bị sư phụ phát hiện lại trách ta sao?
Tuy về mặt lý mà nói, chuyện yêu đương này hai bên đều có trách nhiệm, thế nhưng rất đáng tiếc, giới tu chân là nơi sức mạnh lên tiếng, mà những trưởng lão phát hiện đồ đệ “yêu sớm” kia cũng chẳng phải người nói lý lẽ.
Cái gì? Đồ nhi ngoan của ta yêu rồi ư? Thế tất nhiên là do yêu nữ Hợp Hoan Tông các ngươi cố ý câu dẫn! Đệ tử này của ta ở trong tông môn rõ ràng rất ngoan ngoãn, một lòng tu luyện! Đều là do đám yêu nghiệt các ngươi làm hư đồ đệ của ta!
Rõ ràng biết chúng ta tu Vô Tình Đạo còn cố ý dính lấy, các ngươi chính là cố ý! Dùng cái việc dơ bẩn ấy “thải bổ” đồ đệ của ta, hại đạo tâm đồ đệ ta tan vỡ, tu vi bị tổn thất, lòng các ngươi đáng giết!
Mỗi vị trưởng lão chặn cửa Hợp Hoan Tông mắng chửi về cơ bản đều lặp đi lặp lại mấy câu này. Giống hệt kiểu phụ huynh “gấu” đổ lỗi cho game online khi con học dốt.
Thật ra chuyện này Hợp Hoan Tông thật sự bị oan. Tuy đệ tử các nàng quả thật dựa vào một vài phương pháp không thể miêu tả để tu luyện, thế nhưng các nàng cũng không hề sử dụng cái loại phương pháp âm hiểm “thải dương bổ âm”, nhân cơ hội hấp thụ tu vi người khác kia.
Khụ, dù sao nếu yêu đương một lần lại hút một lần thì cái “tài liệu tu luyện” này cũng khó mà bền vững được. Đệ tử Hợp Hoan Tông thích loại phương pháp tu luyện đôi bên cùng có lợi hơn, lần này trải nghiệm tốt, hoan nghênh lần sau lại tới.
Vì vậy, tuy giữa các danh môn đại phái danh tiếng tệ hại, thế nhưng đệ tử Hợp Hoan Tông ở giữa các tán tu, ma tu và yêu tu thật ra khá được hoan nghênh. Cũng chưa từng xảy ra vấn đề tu vi suy thoái nào cả.
Còn vì sao đệ tử của những môn phái kia lại suy thoái tu vi? Cái này là vấn đề giới tu chân đến nay vẫn chưa có lời giải. Bất kể là những trưởng lão kia hay bên Hợp Hoan Tông đều không hiểu được. Thế nên cuối cùng chỉ có thể quy kết là do hạn chế của Vô Tình Đạo, rồi lại lần nữa mắng chửi yêu nữ Hợp Hoan Tông làm loạn đạo tâm của ta, lòng các ngươi đáng giết.
Đối với việc liên tục bị đổ oan này, đệ tử Hợp Hoan Tông bày tỏ: Hehe, đệ tử danh môn chính phái cút ngay được không?! Lần sau còn đeo bám thì sẽ “thịt” hết các ngươi!
Nói thì nói vậy, thế nhưng mỗi năm vẫn có rất nhiều đệ tử mới “chân ướt chân ráo” không màng lời cáo giới của tiền bối mà yêu đương với đệ tử của những tiên môn chính tông. Từng người từng người yêu sống yêu chết, rồi bị sư phụ của người ta dùng gậy chia uyên ương, chặn cửa mắng chửi.
Khụ khụ! Có lẽ thứ gọi là tình yêu này, càng bị cấm đoán không cho phép thì càng phát triển, là sản vật của sự phản nghịch chăng.
Ví dụ như Tử Thu này, Ninh Thư ngay cả tên cũng chưa từng nghe qua. Nhìn là biết ngay là người mới chưa từng chịu thiệt.
Ninh Thư nhíu mày, có chút lo lắng nhìn Tử Tiêu: “Vị tỷ tỷ Tử Thu kia vẫn ổn chứ ạ? Bây giờ thế nào rồi?”
Ninh Thư chuyển chủ đề thất bại: ...
Nhìn vẻ mặt khổ sở của Ninh Thư nháy mắt thay đổi, Tử Tiêu bị chọc cho tức cười. Nàng ấy đi tới, nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn có chút thịt mềm của cô bé: “Sao lại không tình nguyện như vậy? Hồi nhỏ chẳng phải nôn nóng muốn tu luyện lắm sao?”
Lúc ấy ta làm sao nghĩ được phương thức tu luyện của các người lại hoang dã đến thế chứ?
Chỉ là một tiểu tân binh Luyện Khí kỳ như Ninh Thư dù thế nào cũng không thể phản kháng Tử Tiêu ở Hóa Thần kỳ. Thế nên cuối cùng nàng không tình nguyện chút nào bị dẫn đến hòn đảo của Tông chủ đại nhân.
Vừa đưa người đến cửa, Tử Tiêu đã mỉm cười rời đi, chỉ còn lại một mình Ninh Thư với tâm trạng thấp thỏm. Nàng rụt cổ cẩn thận bước vào tẩm điện của mẫu thân đại nhân.
Nói một cách công bằng, vị mẫu thân đại nhân này đối với đứa con gái duy nhất là nàng thật sự vô cùng yêu thương. Ninh Thư cũng sớm đã quen thuộc từng ngọn cỏ cành cây trong tẩm điện qua vô số lần nũng nịu làm nũng. Sau khi tìm qua phòng ngủ, chính sảnh, trà thất... một loạt các nơi, nàng quen đường quen lối đẩy cánh cửa dẫn ra đình viện: “Mẫu thân, người tìm ta?”
Nàng vừa nói vừa cảnh giác nhìn quanh khắp đình viện. Sau khi không phát hiện nam nhân kỳ lạ nào cả, trong lòng nàng không chút dấu vết thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng Ninh Thư sớm đã coi mẫu thân kiếp này như mẫu thân thật sự rồi. Nếu xảy ra chuyện mất mát như mẫu thân giới thiệu “bạn tình” cho mình, nàng thật sự sẽ không chịu nổi.
Khoảng sân đình viện có diện tích rộng lớn này ngoài cỏ xanh mướt ra không có trang trí kỳ hoa dị thảo nào khác. Ngay chính giữa có một gốc cây cổ thụ to lớn vài người ôm không xuể. Cành lá sum suê và lá vàng rực vươn ra ngoài, che kín bầu trời, bao phủ cả khoảng không trên đình viện.
Đây là thần thụ truyền lại từ thời thượng cổ của Hợp Hoan Tông, đến nay đã mấy vạn tuổi rồi. Nghe nói kết giới bảo vệ toàn bộ tông môn phải dựa vào nó để thi triển, là báu vật quý giá nhất của cả tông môn.
Có một mỹ phụ nhân tư dung xinh đẹp đang đứng dưới gốc cây ngẩng đầu nhìn lên. Trên người bà mặc một bộ váy áo màu vàng kim xa hoa tương tự. Mái tóc dài óng ả còn lộng lẫy hơn cả tấm lụa sáng bóng trên người. Nghe thấy tiếng động phía sau, bà quay đầu lại.
Mắt chứa sóng thu, môi như anh đào, một đóa hoa điền vàng rực nở rộ giữa đôi mày. Cả người trông đoan trang, quý phái, lộng lẫy mà không tục tĩu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










