“Yêu nữ Hợp Hoan Tông kia, cút ra đây! Các ngươi dám mê hoặc tâm trí đồ nhi của ta! Làm hỏng tu hành của nó! Lão phu, lão phu hôm nay nhất định phải cùng đám yêu nghiệt các ngươi quyết nhất tử chiến!”
Giữa một vùng hồ quang sơn sắc đẹp như tranh vẽ, một cổng vòm cao vút tận mây xanh sừng sững đứng bên bờ. Phía sau nó là một lối mòn nhỏ dẫn vào quần đảo giữa hồ. Những khóm hoa tươi tốt, rực rỡ sắc màu vươn mình ra từ hai bên lối đi. Trên mặt hồ, màn sương dày đặc giăng giăng, khiến con đường trở nên ẩn hiện, hư ảo.
Trên cổng vòm cao lớn nhưng toát lên vẻ tinh xảo, ba chữ “Hợp Hoan Tông” được viết bằng nét chữ mềm mại, yểu điệu. Những dây leo có gai quấn quanh trụ cổng vòm từng vòng từng vòng vươn lên, cuối cùng nở ra những đóa hoa muôn hồng ngàn tía trên cổng. Cảnh tượng này khiến cổng núi vốn dĩ trang nghiêm, tĩnh mịch lại được tô điểm thêm cảm giác yêu mị, lộng lẫy, đầy phô trương.
Giữa khung cảnh mê hồn như vậy, một lão già râu dài bạc trắng mặc bạch y đang đứng trước cổng, gân cổ mắng chửi khản cả giọng. Hắn cảm xúc kích động, giọng như chuông đồng. Trông hắn rất muốn mắng những lời lẽ hổ lang tục tĩu, nhưng không biết có phải do phẩm chất và giáo dưỡng của bản thân hạn chế hay không, mắng đi mắng lại chỉ loanh quanh vài từ như “yêu nữ”, “vô liêm sỉ”, “ma tu”... Nghe chẳng có chút sát thương nào, ngược lại, do không ai đếm xỉa tới, hắn càng toát ra vẻ đáng thương.
Thỉnh thoảng, có vài tu tiên giả khác bay ngang qua giữa không trung, nghe thấy tiếng mắng chửi kinh thiên động địa của hắn bèn thò đầu ra từ trên tầng mây. Nhìn thấy đó là địa bàn của Hợp Hoan Tông, họ thở dài một tiếng như thường lệ: “Ôi, lại là cao đồ nhà ai bị Hợp Hoan Tông làm hại rồi? Mắng nghe khó chịu thật!”
Một vị tu tiên giả khác chắc là đã dừng lại trên tầng mây xem trò vui đã lâu rồi, giọng hắn mang theo chút khoái trá:
“Vị đạo hữu đây chắc chưa biết, vị đang mắng chửi phía dưới kia chính là Hư Hành Tử Tiên Tôn, một trong mười hai hộ pháp trưởng lão của Thiên Diễn Tông, đồng thời là Phong chủ Phiêu Miểu Phong.”
“Nghe nói mấy năm trước, Hư Hành Tử Tiên Tôn vừa đột phá tới cảnh giới Hóa Thần, đặc cách thu nhận một vị đệ tử thân truyền có thiên phú cực cao. Chi mạch của hắn giờ chỉ còn mỗi một mầm non độc nhất này, cực kỳ quý giá...”
“Thiên Diễn Tông sao?” Vị tu tiên giả thứ nhất hít vào một hơi khí lạnh: “Trước đây, chủ trương tu Vô Tình Đạo chính là bọn họ sao?”
“Chính xác! Chính xác!” Vị tu tiên giả nhiều chuyện kia cố làm ra vẻ tiếc nuối thở dài một tiếng: “Nghe đồn vị đệ tử thân truyền kia là Thổ Linh Căn cực phẩm hiếm thấy trên đời. Chỉ vài năm ngắn ngủi, nó đã tu luyện tới Trúc Cơ Đại Viên Mãn, chỉ còn cách Kết Đan một bước!
Ôi, thật đáng tiếc! Khi xuống núi lịch luyện, nó gặp phải yêu nữ của Hợp Hoan Tông, động tình phá giới, nghe nói giờ tu vi suy thoái, tinh thần suy sụp, xem như đã phế rồi...”
“À? Thật đáng tiếc! Nói như vậy, vị tiên trưởng này chưa đánh vào cửa đã là cực kỳ kiềm chế rồi...”
“Hầy! Ngươi tưởng hắn chưa từng nghĩ đến sao? Chẳng qua kết giới tông môn của Hợp Hoan Tông là pháp trận cực phẩm truyền lại từ thời thượng cổ, nghe đồn có thể chống đỡ một kích toàn lực của tu sĩ Đại Thừa kỳ. Hắn, hắn không vào được!”
“Lợi hại như vậy sao? Chẳng trách những vị tiên trưởng kia trước nay chỉ đứng ngoài cửa mắng chửi. Ta cứ tưởng tu sĩ có tu vi cao đã vứt bỏ thất tình lục dục rồi, nên mới kiềm chế như vậy...”
“Hehe, ngươi xem hắn trông giống người đã vứt bỏ thất tình lục dục không?”
“Cái này... đúng là không giống. Thế các nữ tu Hợp Hoan Tông cứ để hắn mắng chửi vậy sao? Không ra ứng chiến à?”
“Hầy! Mấy năm trước cũng có ra ứng chiến đó, hễ tí là hai môn phái động can qua đánh nhau máu chảy thành sông. Giờ đây các đại môn phái sớm đã chai sạn rồi, môn phái nào bị làm hại thì tự nhận xui xẻo, không truy cứu nữa. Hợp Hoan Tông cũng chưa từng để ý tới đám đến mắng chửi này.”
“Thế chẳng phải không ai quản được đệ tử Hợp Hoan Tông sao?”
“Còn gì để nói nữa sao? Ngươi xem Thiên Diễn Tông kia kìa, bị phế một đệ tử thiên phú cực cao chẳng phải cũng im lặng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










