05.
Cố Uyên lại biến thành dáng vẻ bị giày xéo khổ sở. Đôi môi mỏng in dấu son môi của tôi, cà vạt và áo sơ mi cũng bị nhăn nhúm hết cả. Thái độ uể oải giống như trai nhà lạnh bị bắt nạt vậy.
Mấy người trong hội đồng quản trị nhìn một cái đã cảm thấy đau lòng, vội vàng lên án.
Có người ngấn lệ: "Cô sao dám … làm cậu ấy chứ? Sức khỏe cậu ấy không tốt. Nếu không cẩn thận xảy ra chuyện thì làm sao chứ?"
Cố Uyên cười nhạo một tiếng: "Đúng vậy, vừa rồi còn xông vào mạnh mẽ như bò tót, thiếu chút nữa muốn mạng tôi rồi!"
Tên biến thái chết tiệt… lại bắt đầu muốn xem trò vui rồi. Cảm xúc căng thẳng bấy lâu đột nhiên không thể kiềm chế được nữa.
Đối mắt với sự chỉ chỏ của đám người này, tôi chỉ dựa vào người Cố Uyên, sau đó ngẩng đầu, hốc mắt đã đỏ ửng: "Anh, em chỉ là quá yêu anh thôi, có gì sai ạ? Tại sao lại để họ nhục nhã em như vậy chứ?"
Vẻ mặt Cố Uyên cứng đờ, khuôn mặt cũng trầm xuống.
"Đi ra ngoài!" Trong lòng tôi cảm thấy tức giận không thôi, đang chuẩn bị đứng dậy, Cố Uyên đã ôm lấy eo tôi: "Tôi nói bọn họ, đi ra ngoài!"
Mấy người trong hội đồng quản trị như đối mặt với kẻ địch: "Không được, cậu có bệnh tim không thể chơi quá kịch liệt đâu —!"
"Cút!"
Khuôn mặt Cố Uyên lần đầu tiên thể hiện sự âm lệ và điên cuồng. Đám người kia cứ ba bước lại quay đầu rồi không yên tâm mà rời đi.
Trước khi đi còn tâm lý đóng cửa lại cho chúng tôi.
Nhưng mà Cố Uyên lại có bệnh tim khó trách lại trông yếu đuối bệnh tật như thế, dáng vẻ khiến cho người ta muốn trêu chọc.
Cố Uyên giơ tay lên, lau sạch nước mắt trên mặt tôi: "Không thích làm trước mặt người khác à?"
——
Tôi là loại người tùy tiện này sao? Rốt cuộc là từ lúc nào tôi cho anh ta cái ảo giác này chứ?
Có lẽ ánh mắt tôi quá u oán nên Cố Uyên mím môi: "Thôi, tưởng rằng lá gan em lớn lắm!"
Nói xong, năm ngón tay thon dài của anh bắt đầu chậm rãi cởi áo sơ mi của mình dần để lộ xương quay xanh trơn bóng, khiến cho khí huyết dâng trào.
Thấy tôi ngơ ngác nhìn anh chằm chằm, Cố Uyên nhếch môi nói: "Không phải nói muốn làm tôi sao? Bỏ lỡ cơ hội này sẽ không còn lần nào khác đâu nhé!"
Toàn thân tôi trở nên nóng bỏng. Cố Uyên giống như một hồ ly tinh nằm nghiêng mà nhìn tôi chằm chằm, bàn tay thon dài sáng loáng dưới ánh đèn lại hơi hồng lên.
Tôi có chút ngượng ngùng nên đột nhiên không biết bắt đầu từ đâu.
Đầu ngón tay anh chạm vào cổ tôi, chậm rãi luồn vào mái tóc buông xõa và giữ chặt. Tròng mắt trở nên u tối và nhuộm màu dục vọng.
"Ngoan, mau lại đây !"
Cả người tôi bủn rủn, giọng nói cũng trở nên run rẩy theo: "Có thể tắt đèn hay không?"
"Không được. Cứ để đèn, nhìn em khóc mới kích thích!"
——
Một giờ sau, tôi rời khỏi phòng họp với đôi chân run rẩy và ánh mắt đờ đẫn. Chân đã mềm nhũn thiếu chút nữa quỳ xuốngđất.
Hệ thống hài lòng nói: [Ký chủ, lần này thời gian sinh tồn phải hơn nửa tháng. Cố Uyên thật sự lợi hại!]
Đúng vậy, tôi sắp chết rồi. Cố Uyên đúng là tên cầm thú mặc quần áo cũng đi theo ra ngoài.
Hai tay anh đút vào túi quần, chậm rãi cúi xuống thì thầm bên tai tôi: "Đằng sau váy bị bẩn rồi, về nhớ vứt đi nhé!"
Mặt tôi đỏ như mông khỉ. Sau đó ngang hông có thêm một đôi tay. Cố Uyên buộc áo khoác của anh vào ngang hông rồi vỗ mông tôi: "Đi chơi đi!"
Tôi đứng im không nhúc nhích.
Cố Uyên vừa cười: "Sao thế? Không nỡ rời xa anh sao?"
Tôi hít sâu một hơi ,đột nhiên xoay người: "Anh, tối nay anh sẽ ở bên cạnh em chứ?"
Con ngươi tối đen của Cố Uyên nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu, sauđó nhoẻn miệng cười: "Được thôi!"
Tôi lôi cà vạt của anh, kéo xuống, ngẩng đầu chạm nhẹ vào môi anh: "Ở đây chờ em nhé!"
Nói xong, tôi nghiêng đầu, thản nhiên đi vào trong hội trường tổ chức tiệc.
Hệ thống nghi ngờ khó hiểu hỏi: [Ký chủ, cô định làm gì vậy?]
Tôi nở nụ cười dữ tợn: "Đương nhiên là chém hai tên ngu đần kia!"
Có nửa tháng sinh tồn, không lấy một nửa ra báo thù thì sao được chứ?
06.
Trong bữa tiệc, bầu không khí cực kỳ tuyệt vời.
Kiều Y Y rúc vào lòng Tống Hạc ngồi trên bệ cửa sổ, nước mắt rơi lã chã. Bàn chân trắng nõn bị Tống Hạc giữ chặt.
"A…đừng như vậy mà!"
"Đừng như thế nào?"
Tống Hạc cười đểu, mượn danh nghĩa bôi thuốc vuốt ve chơi đùa: "Vừa rồi còn vì anh mà ghen tuông. Bây giờ lại giả vờ làm bông hoa trắng thuần khiết sao?"
Kiều Y Y xấu hổ nhéo anh ta: "Người ta sạch sẽ mà… Mụ đàn bà kia lăng nhăng thành thói, quá bẩn thỉu!"
"Ngoan nào, lát nữa anh sẽ bảo Cố Uyên bắt cô ta lại để đòi lại công bằng cho em!"
"Em phải đâm thủng bàn tay bẩn thỉu của cô ta, còn lột sạch quần áo của cô ta nữa."
Tống Hạc cười khẽ một tiếng: "Hư hỏng như vậy sao?"
"Không phải anh thích em hư hỏng như vậy à?"
Tôi ung dung, bình thản đi ngang qua nhân viên phục vụ, thuận tay cầm chai rượu vang trên khay phục vụ của cậu ta đi tới sau lưng Tống Hạc.
Tôi giơ tay lên, tiếng thủy tinh vang lên giòn giã. Rượu vang chảy dọc từ gáy của Tống Hạc lăn xuống dưới. Rượu vang đỏ tươi bắn lên khuôn mặt trắng nõn, mềm mại của Kiều Y Y.
Cả hai bọn họ sợ ngây người.
Hệ thống Thẩm phán trưởng lại xuất hiện, nghiêm khắc cảnh cáo: "Ký chủ gây tổn thương cho NPC, khấu trừ 5 phút thời gian sinh tồn!"
Trong đầu vang lên tiếng báo động chói tai. Hóa ra… bị trừ có 5 phút thôi!
Tôi lau sạch chất lỏng trên mặt rồi nhặt một chai rượu khác lên. Điều nàyđã hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.
Sắc mặt Kiều Y Y tái nhợt: "Vương Thiển Thiển, cô, cô đừng,đừng —"
‘Choang!’
Chai rượu thứ hai nở hoa trên đầu Kiều Y Y.
[Cảnh cáo nghiêm khắc! Trừ 10 tiếng thời gian sinh tồn!]
Tôi vui vẻ: "Xin lỗi, tôi là người công bằng nên cô cũng nên chịu một chai!"
Sắc mặt Tống Hạc âm trầm đang định túm tóc tôi. Đáng tiếc, tôi quá hiểu thói quen của anh ta. Tôi nhanh chóng co gối thúc vào ngã ba của anh ta.
Tống Hạc rên lên một tiếng, che chỗ hiểm, thống khổ quỳ xuống.
Hệ thống yếu ớt khẩn cầu: [Ký chủ, đừng ra tay nữa. Nếu không nghe lời cảnh cáo của Thẩm phán trưởng thì hậu quả rất thảm đó!]
Mọi người kinh ngạc nhìn một màn trước mắt này, cũng sợ đến choáng váng.
Cảm xúc Kiều Y Y cũng mất khống chế: "Bảo vệ đâu,đuổi cô ta ra ngoài. Đừng để cho con mụ đàn bà bẩn thỉu này ở đây cùng chúng tôi!"
Sắc mặt tôi không thay đổi, túm tóc cô ta kéo đến trước bàn dài, ấn đầu cô ta vào trong đĩa bánh ngọt ngay trước mặt mọi người.
[Tít tít tít! Cảnh báo, cảnh báo! Thời gian sinh tồn bị khấu trừ ba ngày!]
Kiều Y Y thích ăn mãng cầu, Tống Hạc buộc tôi bắt chước cô ta, một ngày ăn 20 cân khiến tôi bây giờ nhìn thấy mãng cầu là buồn nôn.
Tôi giật tóc Kiều Y Y lên, lại ấn vào trong đống mãng cầu, đồ ăn và bánh mì.
Trong đầu liên tục vang lên tiếng kêu cảnh báo.
Trừ 4 ngày —
Trừ 1 ngày —
Tống Hạc lảo đảo bò dậy, níu tay tôi, ném vào bàn bánh ngọt. Dĩa nhọn quệt qua khóe mắt tôi tạo thành một vệt máu.
Tống Hạc ôm lấy Kiều Y Y đang run rẩy: "Vương Thiển Thiển, cô dám động vào cô ấy, tôi giết chết cô!"
Trong đầu vang lên tiếng cảnh báo, đồng hồ đếm ngược hiển thị màu đỏ báo hiệu thời gian sinh tồn của tôi còn không nhiều lắm. Tôi nên đi tìm Cố Uyên. Nhưng giây phút này tôi lại không muốn động đậy.
Lau nước mắt, tôi nghiêm túc suy nghĩ xem sống hay cùng chết với Tống Hạc và Kiều Y Y thì tốt hơn.
‘Đinhđinh!’
Hệ thống trực tuyến trở lại: [Phát hiện độ hảo cảm của mục tiêu lần này đang tăng cao. Thời gian sinh tồn tăng 5 ngày, 10 ngày, tăng, tăng, tăng —đã hỏng —!]
Màu đỏ nguy hiểm chuyển thành màu xanh lá cây an toàn. Tôi lảo đảo chống bàn đứng dậy.
Trong đám đông đứng bên ngoài xem kịch hay kia tôi nhìn thấy Cố Uyên. Anh ta lại có bệnh gì thế này? Nhìn thấy dáng vẻ chật vật của tôi mà lại cảm thấy hứng thú sao?
Cố Uyên lười biếng đi xuyên qua đám đông, những người xung quanh cũng tự động tránh sang bên.
Tống Hạc ôm Kiều Y Y nhìn về phía Cố Uyên: "Người anh em, đây là địa bàn của cậu, cậu giết cô ta cho tôi đi!"
"Tôi muốn thấy con đàn bà này bị người khác chơi hỏng. Điều kiện tùy cậu chọn!"
Cố Uyên liếc anh ta một cái: "Vậy phải xem giữa cậu và cô ấy ai ra giá cao hơn!"
Tống Hạc âm trầm nhìn tôi giống như nhìn một con bọ ghê tởm: "Một nửa cổ phần ở công ty tôi, được chưa?"
Cả người tôi lạnh như băng. Nói cho cùng, Cố Uyên cũng chỉ là một thương nhân. Vì hệ thống đang hỏng nên tôi không biết được độ hảo cảm của Cố Uyên với tôi là bao nhiêu.
Đoán chừng… có lẽ cũng không quá cao.
Cố Uyên nhướng mày, dường như cảm thấy rất hứng thú. Sau đó, anh đi đến trước mặt tôi, cười hỏi: "Vậy em ra giá bao nhiêu?"
Tôi không nói câu nào, thậm chí không thèm nhìn anh. Bây giờ tôi chẳng có gì cả ngoài một cuộc sống tồi tệ này.
Nhưng mà nếu anh dám giết tôi, tôi có chết cũng phải mang anh theo cùng.
Chỉ thấy, anh cúi đầu gần sát bên tai tôi, cười nói: "Ngoan ngoãn hôn anh một cái, anh sẽ tìm người chơi chết Tống Hạc, thế nào?"
Đầu óc tôi mơ màng, mờ mịt ngẩngđầu: "Cái gì?"
Ánh mắt Cố Uyên nói cho tôi biết rằng anh thật sự mong đợi nụ hôn của tôi. Trong đôi mắt đen láy của anh phản chiếu dáng vẻ bẩn thỉu của tôi.
Lúc này đây, tôi đột nhiên hiểu rẳng Cố Uyên độc ác đến thú vị.
Hóa ra, anh không thích hoa trắng nhỏ mà thích phụ nữ xấu xa.
Tôi cong môi cười một tiếng, ánh mắt sáng rực: "Được!"
Nói xong, trước ánh mắt trừng lớn như sắp nứt toác của Tống Hạc, tôi kiễng chân nhẹ nhàng hôn lên cánh môi của Cố Uyên.
Lần này không biết tại sao không còn nghe thấy tiếng hệ thống cảnh báo khấu trừ thời gian sinh tồn nữa.
Tôi ôm chặt lấy cổ của Cố Uyên, mạnh mẽ hôn môi anh. Cho đến khi phổi cạn kiệt không khí.
Vẻ mặt Tống Hạc trống rỗng: "Hai người… hai người…"
Cố Uyên chưa thỏa mãn, xoa cánh môi: "Sao nào? Tôi hôn vợ mà cũng đến lượt cậu ý kiến à?"
Dường như Tống Hạc đột nhiên nhớ ra cái gì, khuôn mắt tức giận biến thành màu gan heo: "Ngày đó là mày! Cố Uyên, anh em như thể tay chân đấy…"
Cố Uyên cười, nắm tay tôi, nhẹ nhàng nói mấy từ: "Cút mẹ mày đi!"
Khuôn mặt Tống Hạc xám như tro tàn, anh ta vội vàng đẩy Kiều Y Y lên trước: "Người anh em, tôi sai rồi! Mọi chủ ý đều là do cô ta bày ra!"
Kiều Y Y hét lên một tiếng, hôn mê bất tỉnh. Sau đó, Kiều Y Y bị người ta mang đi.
Trong một căn phòng khác, tiếng đàn ông kêu thảm thiết vang lên liên tục mãi không ngừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






