“Chuyện này xảy ra khi nào?”
Nguyên chủ đối cái này phu lang không có gì ấn tượng, trừ bỏ đêm tân hôn vội vàng nhìn sơ qua một cái, lúc sau cũng chưa bao giờ nhìn đối phương thêm lần nào. Cho nên hiện tại Lê Thiên Duyên cũng không biết diện mạo của song nhi này thế nào, chỉ nhớ được trên mặt hắn bên mắt trái có một khối bớt nhỏ màu đen.
“Chính là hai ngày trước, Trừng gia không tuân thủ hứa hẹn, cho nên lúc này phu nhân mới thay thiếu gia hết giận.”
Vẻ mặt của Lê Thiên Duyên đầy ý vị thâm trường mà cười nói: “Thay ta hết giận sao?”
Hai ngày trước Hồng thị đem Trừng Kỳ tống cổ đến từ đường, lúc này trong Thanh Trúc Uyển chỉ còn lại Lê Ngọ cùng một cái thô sử song nhi, có thể tới gần hầu hạ hắn cũng chỉ có một mình Lê Ngọ, nếu bà ta muốn hạ độc vào chén thuốc cũng không sợ bị người khác phát hiện.
Trừng Kỳ tuy rằng không được yêu thích, nhưng cũng là phu lang của Lê Thiên Duyên, bà ta lại canh lúc hắn đang hôn mê mà tùy ý xử phạt, đây không phải là muốn đánh vào mặt của Lê Thiên Duyên sao.
“Ngươi đi báo cho phu nhân biết ta đã tỉnh, sau đó đi Tĩnh Tâm đường đem người đưa về đây.”
Lê Ngọ nghe được Lê Thiên Duyên phân phó, vẻ mặt có chút khó xử nói, “Thiếu gia, không cần gấp gáp như vậy đi, ngài vừa mới tỉnh lại, lỡ như nhìn thấy Thiếu phu lang lại tức giận thì không được tốt cho lắm, cứ để Thiếu phu lang ở Tĩnh Tâm đường thêm một hồi nữa đi.”
Lê Thiên Duyên nhìn thấy sắc mặt của Lê Ngọ có vẻ chột dạ, hơi híp mắt, ngón tay vô thức ở trên bàn nhẹ gõ hai cái nói, “Vậy sao?”
…
Bên ngoài Tĩnh Tâm đường...
Một cái nha hoàn nghe thấy bên trong Tĩnh Tâm đường truyền ra tiếng roi đánh, trong lòng có chút lo lắng nói: “Tiểu thư, nếu tiếp tục đánh như vậy, lỡ hắn xảy ra chuyện gì thì sao?”
Thị nữ hầu hạ bên cạnh Lê Uyển không thèm để bụng nói: “Mới bị ăn có vài roi, sao có thể có chuyện gì được, là tại hắn doạ cho tiểu thư sợ hãi, đừng nói nữa, so với bị tam thiếu gia đánh, tiểu thư của chúng ta đã nhân từ rất nhiều.”
Nha hoàn cùng Tuệ Nhi đang nói chuyện với nhau, đột nhiên nghe được phía sau lưng truyền ra tiếng nói làm cho hoảng sợ, lúc thấy rõ người tới là ai khi, biểu tình hoảng sợ trên mặt của Tuệ Nhi rất nhanh đều biến mất, “Thì ra là tam thiếu gia a, nếu ngài đã tỉnh lại sao không nằm ở trên giường nghỉ ngơi, sao lại chạy đến đây làm gì.”
“Ta muốn đi đâu là chuyện của ta, không lẽ cần phải có sự đồng ý của một thị nữ như ngươi mới được.”
Lê Thiên Duyên nói xong liền đẩy ra thị nữ đang che ở trước cửa, sau đó lướt qua đối phương đi vào trong viện.
Tuệ Nhi đã là Hậu thiên tầng một, không nghĩ tới chỉ bị Lê Thiên Duyên đẩy nhẹ một cái, thân thể suýt chút nữa đã té ngã, biến cố xảy ra quá bất ngờ làm nàng trở tay không kịp, trong lúc nhất thời đã quên ngăn cản, Lê Ngọ đi theo phía sau Lê Thiên Duyên thấy vậy, cũng bước nhanh đuổi theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
