Lê Thiên Duyên đang đưa lưng về phía Lê Hoành tựa như có mắt sau lưng, Lê Hoành vừa mới ra tay, trường côn trong tay Lê Thiên Duyên lập tức lại đem Lê Hoành đánh ngã trên mặt đất.
Lê Thiên Duyên cũng không hề thủ hạ lưu tình, vận chuyển linh lực đưa vào trường côn sau đó đánh vào mấy chỗ gân mạch trọng yếu trên người Lê Hoành. Sau khi ăn mấy côn này, trong vòng hai năm Lê Hoành sẽ không thể luyện võ được.
“Sư phó ngươi đánh không lại thì thôi sao lại đánh lén người khác?”
Lê Hoành cảm giác được trên người có mấy chỗ gân mạch bị đứt gãy truyền ra đau đớn, sợ tới mức hoảng hốt kêu to, “Lê Thiên Duyên, ngươi đã làm gì ta?”
“Nếu ngươi vẫn chưa chịu nhận thua, chúng ta tiếp tục đánh tiếp.” Lê Thiên Duyên không có trả lời hắn, chỉ đùa nghịch trong tay trường côn uy hiếp.
Lê Hoành đau đến mức sắc mặt tái nhợt, thấy Lê Thiên Duyên còn muốn đánh tiếp, cắn chặt răng cố chống thân thể quỳ một gối xuống đất nói, “Ta nhận thua, cầu…… Cầu ngươi đại nhân đại lượng tha cho ta đi.”
Lê Thiên Duyên thấy hắn thức thời rất vừa lòng mà thu lại trường côn, ngay sau đó đem đầu côn chuyển về phía các võ đồ đang vây xem.
“Ngươi, xuống đây.”
Mọi người nhìn theo hướng trường côn của Lê Thiên Duyên, phát hiện chỉ chính là người vừa rồi đã cười nhạo Lê Thiên Duyên cưới sửu bát quái, trong lòng liền hiểu rõ, xem ra Lê Thiên Duyên đây là muốn thu sau tính sổ.
Hoàng Hạ trực tiếp bị khiêu khích, tuy rằng có hơi sợ Lê Thiên Duyên, bất quá nơi này có rất nhiều đôi mắt đang nhìn hắn, vì mặt mũi chỉ có thể căng da đầu bước ra, “Đánh thì đánh, không lẽ ta lại sợ ngươi.”
Hoàng Hạ cũng là võ giả Hậu thiên tầng hai, lại hiếu chiến hơn Lê Hoành một chút, cứ nghĩ rằng Hoàng Hạ cùng Lê Thiên Duyên so đấu sẽ ngang tay, kết quả cùng Lê Hoành giống nhau đều bị Lê Thiên Duyên đè ra đánh.
“Một đám tiểu tử thúi tụ tập ở đây làm gì sao còn chưa chịu đi luyện công?” Trần Tuấn Thạch vừa tới sân luyện võ thấy không ai luyện tập liền nổi trận lôi đình.
Một đám võ đồ vẫn còn đang trong trạng thái khiếp sợ, bất chợt nghe được giọng răn dạy mới hoàn hồn lại, “Sư phó.”
“Các ngươi nói đi, đang làm gì.”
Lúc này Trần Tuấn Thạch mới phát hiện mặt mũi của Lê Hoành cùng Hoàng Hạ đều bầm dập, cứ nghĩ rằng hai người này vừa mới đánh nhau.
Đoạn Ngạc thấy vậy lập tức nhảy ra, đem chuyện vừa rồi từ đầu đến cuối nói cho Trần Tuấn Thạch.
“Ngươi nói hai người này là bị Lê Thiên Duyên đánh thành như vậy?” Trần Tuấn Thạch nghe xong có chút không thể tin.
“Đúng vậy, chúng ta đều tận mắt nhìn thấy.” Đoạn Ngạc nói xong những người khác cũng đều gật đầu phụ họa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)