“Vì sao?” Trương Thác cảm thấy kỳ quái.
Tà Thần cũng không giải thích gì nhiều, chỉ nói.
“Dù sao cậu cũng đừng đi lại quá gần là được rồi”
Trương Thác mỉm cười.
“Anh linh của ông ta có thể phát hiện ra ông, chuyện này liên quan gì đến tôi chứ, hoặc là ông nói rõ cho tôi biết, rốt cuộc ông đang sợ hãi điều gì, hoặc là hiện tại tôi đi tìm ông lão kia đánh vài ván cờ, tôi nghĩ, chắc hẳn ông ta rất thích có người chơi cờ với mình”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)