“Không” Ông ta lắc đầu: “Tất cả những gì của tôi đều là bà chủ cho, từ hai mươi năm trước cho đến tận bây giờ: “Nực cười!” Trương Thác duỗi cánh tay ra, bóp cổ Hoàng Trạch Minh: “Ông có biết năm nay Lâm Ngữ Lam mới bao nhiêu tuổi không, hai mươi năm trước sao?”
“Không” Ông ta lắc đầu: “Tất cả những gì của tôi đều là bà chủ cho, từ hai mươi năm trước cho đến tận bây giờ: “Nực cười!” Trương Thác duỗi cánh tay ra, bóp cổ Hoàng Trạch Minh: “Ông có biết năm nay Lâm Ngữ Lam mới bao nhiêu tuổi không, hai mươi năm trước sao?”
“Tiểu nhân không dám nói xăng bậy” Ngay cả khi bị anh bóp cổ họng, trong mắt ông ta vẫn là vẻ cung kính như cũ.
Trương Thác cứ bóp cổ của Hoàng Trạch Minh như vậy, nhìn chằm chằm vào ông ta, ước chừng hơn một phút, ông ta trông có vẻ hít thở khó khăn, sắc mặt đã đến độ đỏ gay, nhưng vẻ cung kính trong mắt vẫn không giảm bớt một chút nào, hơn nữa ngoại trừ tôn kính ra thì cũng không còn bất cứ vẻ nào khác xuất hiện.
“Tiểu nhân không dám nói xăng bậy” Ngay cả khi bị anh bóp cổ họng, trong mắt ông ta vẫn là vẻ cung kính như cũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)