Trương Thác ngồi ở ghế lái và lái xe thẳng về phía tập đoàn Nhất Lâm, dọc đường không hề nói gì. Những thứ lộn xộn đó bây giờ vẫn còn lởn vởn trong tâm trí anh, khiến anh dù có nghĩ thế nào cũng không hiểu được.
Có thể nói Thiết Tăng Thiên Á là người mà Trương Thác tin tưởng nhất.
Ngay từ đầu Trương Thác vẫn luôn tin chắc rằng cho dù cả thế giới này phản bội lại anh nhưng Thiết Tăng Thiên Á thì nhất định sẽ không.
Thấy Trương Thác không nói gì Thiết Tăng Thiên Á lại tiếp tục nói: “Anh Trương Thác, mấy tháng gần đây đã có nhiều chuyện kì lạ xảy ra trên thế giới, chuyện lớn nhất chính là di tích của một quốc gia cổ đại, có một con quái vật già hai tẩm ba mươi tuổi tự xưng danh bước ra từ di tích, nó đã sống được hai thế kỉ rồi. Ngay khi sự việc hi hữu về quốc gia cổ đại này xảy ra, các nước trên thế giới đã đổ xô đi tìm di tích cổ.
Bọn em nhận được tin tức là Cục Chín cũng đã phái người tới Châu Xuyên để điều tả về một ngôi lăng mộ vua hoang vắng nhưng vẫn không thu hoạch được gì, à đúng rồi người của bọn em cũng đã bị anh Trương Thác xử lí mà”
Thiết Tăng Thiên Á cúi đầu, hai tay đặt sau lưng và nâng cao bắp chân mỗi bước đi, giống như cô sinh viên đang đi dạo trong sân với người yêu vậy: “Anh Trương Thác à, Châu Xuyên này là địa bàn của anh vậy nên những điều anh không muốn mọi người biết thì ngay cả Cục Chín cũng không thể biết được. Hôm nay em tới là muốn nói với anh rằng nếu anh đồng ý lấy thanh kiếm mở lăng mộ ra thì em đồng ý nói cho anh biết hết tất cả bí mật gia tộc, có được không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)