Ánh mắt của người đàn ông trung niên cầm đầu như đóng băng lại, vẻ mặt đầy lo sợ nói: “Tôi làm sao biết…”
Trương Thác cầm chén trà đưa lên miệng thổi nhẹ, từ đầu đến cuối anh chỉ ngồi ở trên sô pha không đứng dậy, anh uống một ngụm trà trước rồi nói: “Có một chuyện anh đã sai đó chính là việc bọn họ ở cùng một tầng không phải do tôi sắp xếp mà là do họ yêu cầu. Vì vậy anh cần cho tôi một lí do khác để tôi có thể thương lượng với các anh”
Trương Thác đặt tách trà xuống.
Nghe người đàn ông trung niên cầm đầu nói vậy Ngô Dương liền siết chặt nắm tay lại, bị người khác chế giễu như vậy khiến anh ta tức giận muốn tìm một chỗ để may vá lại, đúng lúc này lại nghe Trương Thác nói vậy khiến anh ta phát cáu liền quay đầu quát Trương Thác: “Điều kiện gì? Ai cho anh thương lượng điều kiện với bọn họ! Anh có biết là…”
“Câm miệng!” Trương Thác đột nhiên nhìn chằm chằm Ngô Dương.
Thấy Trương Thác nhìn như vậy khiến Ngô Dương chỉ đành im lặng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)