Về chuyện đồng bitcoin của tập đoàn Trí Tín, bọn họ đều đã điều tra, mười ba quốc gia cùng công nhận sự tồn tại của loại tiền này, khiến bọn họ tin tưởng vào thực lực của tập đoàn Trí Tín. Nhưng bây giờ họ lại nghe nói mười ba quốc gia kia không đưa nó lên sàn giao dịch.
“Hợp tác à? Thật thú vị” Khóe miệng Lâm Ngữ Lam nhếch lên một nụ cười, nói: “Tập đoàn Trí Tín dựa vào cái gì mà hợp tác với chúng tôi? Chỉ dựa vào số vốn lưu động chín trăm nghìn tỷ hư cấu kia của các người sao?”
Lời nói của Lâm Ngữ Lam gây ra một trận ồn ào trong đám đông.
Uông Hoàng Minh duỗi tay chỉ vào Lâm Ngữ Lam, hét lớn tại chỗ: “Lâm Ngữ Lam! Tôi gọi cô một tiếng giám đốc Lâm là nể mặt cô, nhưng so về lý lịch cô cũng chỉ là một con nhóc, lúc tôi tung hoành trong giới kinh doanh cô còn chưa ra đời đâu! Tôi cảnh cáo cô, cơm có thể ăn bậy nhưng lời thì không thể nói linh tinh đâu!”
“Tôi nói linh tinh ư?” Lâm Ngữ Lam tỏ vẻ khó hiểu nhìn về phía Trương Thác, nhẹ giọng hỏi: “Chồng à, em có nói linh tỉnh không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



