Nhìn thấy bàn tay của người đàn ông trung niên sắp chạm vào mặt của Thiên Linh, Lâm Ngữ Lam từ bên đó liền chạy tới nắm lấy cổ tay người đàn ông trung niên và hất tay ông ta ra: “Một người đàn ông trưởng thành như vậy mà lại có thể ra tay với trẻ con ư?”
Lâm Ngữ Lam đỏ bừng mặt lên vì xấu hổ, cô đưa tay sờ sờ khuôn mặt có phần nóng nảy của mình rồi lẩm bẩm nói: “Mình thật sự càng ngày càng giống một người vợ đích thực sao?”
“Đi thôi” Lâm Ngữ Lam cũng đã thay quần áo và đang ngồi trên ghế sô pha để chờ Trương Thác, lúc Trương Thác đã thay quần áo xong và đi ra, Lâm Ngữ Lam liền giơ chiếc điện thoại trong tay lên và nói: “Em đã liên lạc với giám đốc Tân rồi, cô ấy đang chơi với Thiên Linh ở bên ngoài nhưng em chưa nói với họ là anh đã trở về để cho họ một bất ngờ”
“Vợ à, quần áo em mặc…” Trương Thác nhìn cách ăn mặc của Lâm Ngữ Lam và hỏi.
Bộ váy mà Lâm Ngữ Lam mặc rất đơn giản và đó cũng chính là phiên bản thu nhỏ của bộ quần áo mà Trương Thác đang mặc bây giờ, chỉ là trên quần áo của Trương Thác có một số đường màu xanh đậm còn của Lâm Ngữ Lam được đổi thành màu hồng nhạt. Lâm Ngữ Lam đã chọn quần áo cho Trương Thác, bộ quần áo trên người họ rõ ràng là đồ đôi.
“Hỏi nhiều như vậy làm gì, không muốn mặc thì cởi ra!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



