“Bà xã” Trương Thác cẩn thận đặt tay của Lâm Ngữ Lam vào trong lòng bàn tay của mình, anh nói: “Khoảng thời gian này em chịu khổ rồi, từ hôm nay trở đi, cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ không rời xa em đâu, anh xin thề”
Nhưng khi nhìn thấy Lâm Ngữ Lam, Trương Thác lại giống như thiếu niên ngây ngô vừa mới biết yêu, nhìn thấy người trong lòng mình nhớ thương đã lâu lại có một loại cảm giác không biết mở miệng như thế nào.
Lâm Ngữ Lam lấy mũ phượng trên đầu xuống, vung vẩy mái tóc mà cô tự tay cắt ngắn, cởi phượng bào màu đỏ trên người xuống, để lộ tú phục màu trắng dưới lớp phượng bào, mỉm cười với Trương Thác, cô nhẹ giọng mở miệng: “Sao anh không ôm em, anh đang suy nghĩ cái gì thế?”
Một đôi tay lớn mạnh có lực, khóa cả người Lâm Ngữ Lam ở trong lồng ngực Trương Thác.
Trong nháy mắt cảm nhận được nhiệt độ ấm áp của người đàn ông trước mặt này, một dòng nước mắt, thuận theo hốc mắt của Lâm Ngữ Lam chảy ra.
Khoảng thời gian không có Trương Thác, nghĩ đến lại khiến lòng Lâm Ngữ Lam chua xót, người khác căn bản là không biết cô đã phải trải qua những gì, ngay cả tâm sự cô cũng không biết nên tìm ai để giãi bày, chỉ có thể yên lặng tiếp nhận mọi thứ.
Từ lúc Lâm Ngữ Lam bị Tô thị uy hiếp, cô định chủ động rời xa Trương Thác, nhưng sau khi nhận được tin tức đảo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



