Trương Thác khua thanh kiếm đen vàng trong tay một cái, thanh kiếm đen vàng biến mất, anh mỉm cười nói: “Chuyện này đúng là không có liên quan gì đến Chúc thị, nhưng mà, thật xin lỗi, tôi ghen, vợ tôi chỉ có thể mặc áo cưới vì mình tôi mà thôi.”
Trương Thác nhún vai: “Thật kỳ lạ, Cửu Cục Viêm Hạ đặt ra quy định, từ lúc nào mà hội Thần Ẩn lại thay Cửu Cục ra mặt bắt mọi người phải tuân thủ vậy, chẳng lẽ anh làm thần phạt sử khu vực Viêm Hạ, còn kiêm chức luôn Cửu Cục ư?”
“Trương Thác tôi đến đây, không phải là để chơi trò bắt chữ với cậu, tôi muốn cậu, lập tức đình chỉ cuộc chiến này!”
của Andre thủ lĩnh đại nhân chúng tôi đều nhận được rồi, mặc dù cậu đảm nhận chức vụ trông coi lồng giam Địa Ngục, nhưng chức vị này của cậu làm thế nào có được, trong lòng cậu rõ nhất, cũng chỉ là dựa vào một chút may mắn, nhưng may mắn nay còn chưa đủ để cậu có thể ở trước mặt tôi làm bậy, tôi lặp lại lần nữa, đình chỉ cuộc chiến này mau lên! Thả người Chúc thị ra”
“Nếu tôi nói không thì sao?” Trương Thác ngoẹo đầu, vẻ mặt vô cùng nghi ngờ nhìn Cừu Dương: “Chiếu theo quy định thông thường mà nói, Chúc thị bắt nạt người của tôi, tôi làm thịt bọn họ thì có gì sai?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



